CÂU CHUYỆN 131
Bác Đỗ Viết Thành sinh năm 1957, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi thơ của bác gắn liền với những ngày lao động vất vả nơi quê nhà. Khi ấy, cuộc sống của người dân còn thiếu thốn đủ bề, nhưng chính trong hoàn cảnh ấy đã nuôi dưỡng trong lòng bác tinh thần kiên cường và ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Bác Đỗ Viết Thành sinh năm 1957, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi thơ của bác gắn liền với những ngày lao động vất vả nơi quê nhà. Khi ấy, cuộc sống của người dân còn thiếu thốn đủ bề, nhưng chính trong hoàn cảnh ấy đã nuôi dưỡng trong lòng bác tinh thần kiên cường và ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Khi vừa đến tuổi trưởng thành, mang trong mình khát vọng được cống hiến, bác Thành đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khoác lên mình màu áo lính, bác chính thức bước vào những năm tháng quân ngũ đầy thử thách. Đối với bác và những người đồng đội cùng thời, quân đội không chỉ là nơi rèn luyện kỷ luật mà còn là mái nhà chung của tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn.
Những ngày tháng trong quân ngũ là chuỗi kỷ niệm khó quên đối với bác. Đó là những cuộc hành quân dài qua nhiều vùng đất, là những ngày huấn luyện gian khổ dưới nắng gió khắc nghiệt. Cuộc sống của người lính khi ấy vô cùng thiếu thốn, nhưng không ai nản lòng. Họ động viên nhau vượt qua khó khăn, cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng giọt nước giữa những lúc gian nan nhất.
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, bác Đỗ Viết Thành không may bị thương. Vết thương chiến tranh đã khiến bác trở thành thương binh, để lại di chứng theo bác suốt cuộc đời. Đó là khoảnh khắc khó khăn đối với bất kỳ người lính nào. Nhưng với bác Thành, vết thương ấy không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và rời quân ngũ, bác trở về quê hương Phố Thành Tráng. Cuộc sống đời thường bắt đầu với nhiều lo toan. Mang trong mình thương tật, việc lao động và sinh hoạt không còn dễ dàng như trước. Nhưng bằng ý chí và tinh thần của người lính, bác Thành không cho phép mình gục ngã trước khó khăn.
Bác luôn nỗ lực vươn lên, chăm chỉ lao động để xây dựng cuộc sống gia đình. Dù sức khỏe có phần hạn chế, bác vẫn cố gắng làm việc trong khả năng của mình, vừa để ổn định cuộc sống, vừa làm gương cho con cháu noi theo. Đối với bác, điều quan trọng nhất là sống có ích, không phụ lòng những năm tháng tuổi trẻ đã cống hiến cho đất nước.
Không chỉ chăm lo cho gia đình, bác Thành còn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Trong các buổi sinh hoạt của khu phố hay những dịp gặp gỡ cựu chiến binh, bác luôn là người nhiệt tình chia sẻ, đóng góp ý kiến xây dựng cộng đồng. Bác thường kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng quân ngũ, về tình đồng đội và về giá trị của hòa bình.


