Bài viết

CÂU CHUYỆN 14–NGƯỜI CON GÁI CỦA ĐÊM THÁNG TÁM

Hưng Yên30/11/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 14–NGƯỜI CON GÁI CỦA ĐÊM THÁNG TÁM

Tháng Tám năm 1945, những đêm mưa lâm thâm nối nhau trải dài trên phố cổ Hội An. Trời không quá tối, bởi ánh đèn dầu từ các hiệu buôn vẫn lập lòe xuyên qua màn mưa. Nhưng dưới lớp sáng mỏng ấy, từng bước chân bí mật vẫn lặng lẽ chuyển động, chuẩn bị cho một cơn bão lớn hơn bất kỳ cơn mưa nào: cơn bão Tổng khởi nghĩa đang lan từ Bắc vào Nam. Và giữa những bước chân vội vã ấy, nổi bật nhất là hình bóng một cô gái nhỏ bé nhưng cứng rắn: Ngọc, 18 tuổi, liên lạc viên của Việt Minh trong nội thị Hội An.

Ngọc sinh ra trong gia đình có cha làm thợ đóng giày, mẹ bán hàng ngoài chợ. Từ nhỏ, cô đã quen với tiếng sóng sông Hoài và mùi gỗ lim trong xưởng giày. Dù cuộc sống khó khăn, nhưng cha mẹ luôn dạy cô lòng yêu nước. Khi phong trào cách mạng lan đến Hội An, Ngọc theo chị họ tham gia đội cứu quốc. Nhanh nhẹn, thông minh và biết cách ứng biến, cô được giao nhiệm vụ làm liên lạc – một nhiệm vụ đầy nguy hiểm, nhất là trong thời điểm quân Nhật và tay sai kiểm soát gắt gao.

Một chiều đầu tháng Tám, đồng chí Tư – người phụ trách cơ sở – gọi Ngọc đến căn nhà nhỏ bên mé sông. Ông đưa cô một mảnh giấy mỏng gấp làm bốn.

– Đây là kế hoạch tập hợp lực lượng thanh niên trong nội thị. Phải chuyển ngay cho anh Ba ở làng Cẩm Phổ tối nay. Lính Nhật đang bố ráp dữ lắm, con phải cẩn thận.

Ngọc gật đầu. Cô không hỏi thêm bất cứ điều gì. Điều duy nhất cô biết là thời cơ đang đến gần. Hàng ngày, tin tức từ Hà Nội, Huế, Đà Nẵng truyền về: nhiều nơi đã chuẩn bị lực lượng, đã chiếm được cơ quan hành chính. Hội An cũng phải sẵn sàng.

Đêm xuống. Mưa lất phất. Ngọc khoác chiếc áo tơi sẫm màu, giấu mảnh giấy trong ống tay áo. Cô bước ra đường, hòa lẫn vào dòng người đi lại ít ỏi trong đêm. Từ xa, tiếng giày đinh của lính Nhật vang lên từng nhịp đều đều, khiến những bước chân nhỏ của cô càng thêm cẩn trọng.

Khi đi đến gần Cẩm Nam, cô thấy hai tên lính Nhật đang đứng chắn đường kiểm tra người qua lại. Ngọc bình tĩnh lấy giỏ cá mà mẹ chuẩn bị trước – ngụy trang để tránh bị nghi ngờ. Một tên lính chỉ vào giỏ, gằn giọng:

– Này, mở ra!

Qua khỏi bến đò, cô rẽ vào con đường nhỏ dẫn vào làng Cẩm Phổ. Ngôi nhà của anh Ba nằm sâu trong lối xóm tối, nơi ánh đèn dầu leo lét soi bóng những giàn hoa giấy rũ xuống mái hiên. Vừa thấy Ngọc, anh Ba vội kéo cô vào trong.

– Tình hình sao rồi?

Ngọc đưa mảnh giấy. – Đây là lệnh. Anh xem rồi chuyển lại cho đội trưởng.

Anh Ba đọc nhanh, mắt sáng lên. – Tốt! Lực lượng trong phố cổ đã sẵn sàng. Chỉ cần tín hiệu, chúng ta sẽ chiếm bốt Nhật ở Chùa Cầu trước.

Khi cô chuẩn bị rời đi, anh Ba căn dặn:

– Trên đường về, cẩn thận hơn nữa. Tối nay chúng nó tuần tra dày đặc.

Quả thật, khi quay lại khu cầu gỗ, Ngọc thấy ánh đèn pin lia liên tục. Bốn tên lính Nhật đang khám xét từng nhà. Cô vội vòng sang lối nhỏ phía sau chùa. Nhưng vừa rẽ sang, cô nghe tiếng quát:

– Đứng lại!

Một tên lính phát hiện bóng áo tơi của cô. Ngọc chạy. Cô lao qua sân nhà, vượt qua hàng rào tre, chạy xuyên qua khu phố tối như con mèo hoang. Tiếng súng nổ sau lưng. Một viên đạn sượt qua vai khiến áo cô rách một đường nhỏ, máu rịn ra. Nhưng Ngọc không dừng lại. Cô băng qua con hẻm dẫn ra bờ sông, nơi có chiếc thuyền nhỏ của bác Hai chờ sẵn – một cơ sở an toàn.

Đến nơi, Ngọc khụy xuống vì đau nhưng vẫn nói:

– Bác đưa cháu qua sông… nhanh!

Bác Hai không hỏi gì, lập tức chèo thuyền. Khi thuyền ra giữa dòng, ánh đèn Nhật chiếu quét hai bên bờ. Ngọc thở hắt một hơi, tay vẫn ôm lấy vết thương. Mùi nước sông thấm vào gió đêm, mặn chát nhưng cũng thật bình yên.

Về đến nhà cơ sở, đồng chí Tư thấy Ngọc máu thấm áo thì hốt hoảng:

– Con bị sao vậy?

Ngọc mỉm cười yếu ớt: – Không sao. Quan trọng là kế hoạch đã đến nơi.

Đồng chí Tư siết chặt tay cô. – Con đúng là người con gái gan dạ nhất đội liên lạc. Hội An sẽ nhớ ơn con.

Rạng sáng ngày 18 tháng 8, lực lượng cách mạng trong nội thị Hội An đồng loạt nổi dậy. Tiếng trống thúc vang khắp khu phố cổ. Nhân dân kéo về Chùa Cầu, thị xã, bốt Nhật… Cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc nhà Hội đồng hương cả. Không đầy nửa ngày, chính quyền cách mạng giành thắng lợi.

Ngọc đứng trong đám người ấy, vai quấn băng trắng, đôi mắt long lanh. Cô mỉm cười khi nhìn lá cờ đỏ bay trong gió. Không ai biết đêm qua cô đã chạy qua mưa đạn, đã đánh đổi máu để mang đến giờ phút này. Nhưng Ngọc không cần mọi người biết. Cô chỉ thấy lòng mình nhẹ như mây.

Bởi vì, trong đêm tháng Tám lịch sử ấy, cô gái nhỏ bé của Hội An đã trở thành người anh hùng thầm lặng, người đã góp một phần trái tim mình cho tự do của Tổ quốc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn