Cựu chiến binh

Câu chuyện 143

Nghệ An02/07/2026Cao Bá Quyết1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước hôm nay đang sống trong hòa bình, phát triển. Thế nhưng, những câu chuyện về một thời bom đạn vẫn luôn được nhắc nhớ qua lời kể của những người đã từng đi qua chiến tranh. Với em, người để lại nhiều xúc động nhất chính là bác Trần Văn Hùng – một cựu chiến binh sống gần nhà em.

Bác năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng, dáng người gầy nhưng nhanh nhẹn. Trên ngực bác luôn lấp lánh những tấm huân chương được gìn giữ cẩn thận. Mỗi buổi chiều, bác thường ngồi trước hiên nhà, kể chuyện cho lũ trẻ trong xóm nghe về những năm tháng chiến đấu gian khổ.

Bác nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Khi ấy, bác còn rất trẻ, mang trong tim lòng yêu nước và khát vọng bảo vệ quê hương. Bác kể rằng ngày lên đường, mẹ bác chỉ kịp dúi vào tay con trai một nắm cơm và nghẹn ngào dặn: “Con đi mạnh giỏi, nhớ giữ mình.” Chính lời dặn giản dị ấy đã theo bác suốt những năm tháng chiến tranh.

Trong chiến trường ác liệt, bác cùng đồng đội phải băng rừng, vượt suối, thiếu thốn đủ bề. Có những ngày mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, cái đói cồn cào nhưng không ai lùi bước. Bác bảo điều giúp mọi người vượt qua tất cả chính là tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của bác bị bom địch đánh bất ngờ. Nhiều đồng đội hy sinh, bác cũng bị thương ở chân. Dù đau đớn, bác vẫn cùng mọi người dìu nhau rời khỏi nơi nguy hiểm. Nhắc đến khoảnh khắc ấy, giọng bác chậm lại, đôi mắt đỏ hoe. Em hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi máu xương mà còn để lại những ký ức không thể nào quên.

Sau ngày hòa bình lập lại, bác trở về quê hương với thương tật trên người. Nhưng bác không đầu hàng số phận. Bác chăm chỉ lao động, xây dựng gia đình, nuôi dạy con cháu trưởng thành. Bác còn tích cực tham gia công tác địa phương, thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thanh thiếu niên trong xã.

Mỗi lần nghe bác kể chuyện, em càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Cuộc sống yên bình mà chúng em đang có được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người lính như bác.

Câu chuyện của bác Trần Văn Hùng giúp em hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay phải biết sống có trách nhiệm, cố gắng học tập tốt, rèn luyện đạo đức và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Những người lính năm xưa đã viết nên trang sử hào hùng của dân tộc. Dù thời gian trôi qua, những câu chuyện thời hoa lửa sẽ mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng con đường của thế hệ trẻ chúng em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn