câu chuyện 154
Vào ngày hôm ấy, mình cùng bạn Yến đến nhà bạn Vân Anh cùng học bài đã gặp được ông ngoại Vân Anh đến chơi. Chúng mình đã ngồi trò chuyện cùng ông thì biết được ông là cựu chính binh đã từng tham gia chống Mỹ.
Ông tên là Trần Thanh Tùng. Sinh năm 1950. Năm 1967 ông nhập ngũ tại đơn vị trung đoàn 429. Ông đẫ cùng đồng đội tham gia chiến trường miền Nam Sài Gòn nhưng không may mắn ông đã bị thương 2 lần vào năm 1968 và 1972.
Ông đã kể lại cho chúng mình về những câu chuyện lịch sử đầy hào hùng và anh dũng của thế hệ trước. Họ đã cầm súng để cho chúng ta được cầm bút và sống trong hoà bình như ngày hôm nay.
Mình và các bạn sau khi biết ông là cựu chiến binh từng tham gia chống Mỹ:
- Ông ơi, ông có thể kể cho chúng cháu nghe về những cuộc chiến chống Mỹ được không ạ?
Ông đáp lại rằng:
- Ừ, lại đây ngồi gần ông, để ông kể cho mà nghe… Chuyện này không phải trong sách đâu, mà là những gì ông đã tận mắt thấy, tận tay làm, ở cái thời mà đất nước mình còn chia cắt.
Hồi đó, ông còn trẻ lắm, cũng chỉ tầm tuổi tụi cháu bây giờ thôi. Miền Nam, nhất là quanh Sài Gòn, không phải lúc nào cũng ồn ào, sáng đèn như các cháu thấy trên tivi bây giờ đâu. Có những ngày trời yên, nhưng trong lòng ai cũng căng như dây đàn, vì không biết lúc nào tiếng súng sẽ nổ.
Ông nhớ nhất là những đêm hành quân. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng le lói qua tán cây. Mỗi bước đi đều phải nhẹ, phải cẩn thận, vì chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi là có thể lộ vị trí. Đất thì ẩm, mùi bùn, mùi lá mục, hòa với mùi thuốc súng… cái mùi đó, đến giờ ông vẫn không quên được.
Có lần, đơn vị ông áp sát một khu vực ven Sài Gòn. Ban ngày thì nhìn bình thường, có nhà dân, có ruộng, có người qua lại. Nhưng ban đêm, nơi đó trở thành chiến trường. Tiếng súng nổ chát chúa, đạn bay xé gió, đất đá tung lên. Đồng đội bên cạnh mình, có người vừa còn nói cười đó, lát sau đã ngã xuống… Những khoảnh khắc đó, tụi ông không có thời gian để sợ, chỉ biết tiến lên, vì sau lưng là đồng đội, là nhiệm vụ.
Các cháu biết không, điều giữ cho tụi ông đứng vững không chỉ là kỷ luật hay mệnh lệnh. Mà là tình đồng đội. Có miếng lương khô cũng bẻ đôi, có ngụm nước cũng chuyền nhau. Có người bị thương, cả tổ tìm cách đưa về, dù nguy hiểm đến đâu. Nhiều khi chính những lúc gian khổ nhất, người ta mới thấy rõ tình người nó quý đến mức nào.
Ông cũng từng sợ chứ, không phải không. Ai mà không sợ khi đối mặt với cái chết. Nhưng mỗi lần nghĩ tới quê nhà, nghĩ tới gia đình, nghĩ tới một ngày đất nước yên bình, không còn tiếng súng… là lại cắn răng mà đi tiếp.
Rồi chiến tranh cũng qua. Sài Gòn bây giờ khác xưa nhiều lắm. Mỗi lần ông xem tivi, thấy đường phố đông vui, xe cộ tấp nập, lòng ông vừa mừng, vừa… lặng đi. Mừng vì những gì tụi ông đã trải qua, hy sinh, cuối cùng cũng đổi lại được hòa bình. Nhưng cũng không quên những người đã nằm lại, mãi mãi không có ngày trở về.
Các cháu sinh ra trong thời bình, đó là điều may mắn lớn nhất rồi. Ông không mong các cháu phải hiểu hết những gì chiến tranh là như tụi ông đã trải qua. Chỉ cần nhớ một điều: hòa bình không tự nhiên mà có, và hãy sống sao cho xứng đáng với nó.
Thôi, hôm nay ông kể tới đây thôi. Khi nào các cháu muốn nghe nữa, ông lại kể tiếp…



