Cựu chiến binh

Câu chuyện 157

Nghệ An03/07/2026Trần Đăng Dương1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn HY

là một cựu chiến binh, người đã dành cả tuổi trẻ của mình để tham gia chiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Cuộc đời của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh gian khổ, nơi mà ý chí và lòng kiên cường của người lính được thử thách đến tận cùng.

Có hôm đang bám tường thành chiến đấu, bên cạnh ông là thằng bạn cùng quê. Nó vừa cười nói ‘Mai mốt về quê, anh em mình cưới vợ cùng ngày nhé’. Nói chưa dứt câu thì một quả đạn cối rơi trúng, nó ngã gục, nửa thân người bay mất. Ông chỉ kịp ôm lấy phần còn lại, la lên nhưng vô ích. Máu nó phun đầy áo ông. Đến giờ ông vẫn nhớ rõ gương mặt nó, tươi cười đến phút cuối. Nhiều đêm, nằm trong hầm, ông mơ thấy nó quay về bảo ‘Anh ơi, em đói quá… cho em nắm cơm

Tiếng xích xe tăng rầm rập, đất rung chuyển. ông chỉ có B40, B41 và lựu đạn. Anh em nằm im trong hố cá nhân, đợi xe đến gần mới bắn. Ông nhớ rõ một quả B40 của thằng em họ ông trúng ngay bánh xích, xe quay vòng vòng. Nhưng xe khác phun lửa ra, cả bụi tre và xác đồng đội cháy đen. Chúng ông phải lăn qua lăn lại để tắt lửa trên người. Cuối cùng đẩy lùi được đợt đó, nhưng mất hết nửa trung đội. Tối hôm ấy, anh em ngồi dựa vào nhau, không ai nói gì, chỉ nghe tiếng thở dốc và mùi khét lẹt khắp nơi.

Những ký ức đau thương ấy thường khiến người ta hiểu rõ hơn một điều: hòa bình không phải điều hiển nhiên, mà là thứ đã được đánh đổi bằng rất nhiều mất mát.

Nếu nhìn tổng thể, những câu chuyện cựu chiến binh không chỉ để kể lại quá khứ, mà còn để nhắc người sống sau này hiểu rằng: phía sau hai chữ “chiến tranh” luôn là những con người thật, với máu, nước mắt và ký ức không bao giờ lành hẳn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn