Câu chuyện 158
Anh hùng phi công bắn rơi 6 máy bay Mỹ
Có một chàng trai dũng cảm với tài thiện xạ xuất chúng, đã một mình hạ gục 6 máy bay Mỹ, đạt tới đẳng cấp Ace - danh hiệu có từ thời Chiến tranh Thế giới thứ nhất dành cho các phi công hạ được từ 5 máy bay địch trở lên.
Ông cũng chính là vị tướng duy nhất, khi đã ở cương vị Tư lệnh Quân chủng Không quân vẫn tham gia bay huấn luyện chiến đấu như những phi công bình thường. Không ai khác, đó chính là Trung tướng - Anh hùng LLVTND Nguyễn Đức Soát.
“Khả năng không chiến của phi công chúng ta không thua kém gì các phi công Mỹ.”
Đó là lời nhận xét của tướng Nguyễn Đức Soát khi nhớ về khoảng thời gian chiến đấu với giặc Mỹ trên bầu trời Tổ quốc - nơi mà áp lực lớn nhất của ông cùng đồng đội “là làm sao có thể bắn rơi máy bay địch”.
Tất cả ký ức hào hùng theo ông suốt những năm dài kháng chiến đều được ghi lại trong cuốn nhật ký “Phi công tiêm kích” của mình. Ở đó, chàng trai 23 tuổi bỗng hóa thành một đứa trẻ sau chiến công đầu tiên.
“Ngày 13/3/1969. Lòng mình đang xốn sang một niềm vui khó tả. Niềm vui thật trẻ con, làm mình cứ rạo rực, lâng lâng. Sáng nay, mình bắn rụng một máy bay không người lái. Nó rơi ở phía bắc Phủ Lý.”
“Năm 1972 có lẽ là thử thách ác liệt nhất. Cực kỳ kinh khủng.”
“Có thể nói, việc Mỹ sử dụng B52 đánh vào Hà Nội và một vài thành phố khác là cuộc tập kích chiến lược lớn nhất của Không quân tấn công vào 1 nước kể từ sau chiến tranh thế giới lần thứ 2.”
“Hồi đó, đường băng bị phá nát, đường lăn chỉ rộng 16 mét với 2 bên đầy hố bom, nếu cất cánh hay hạ cánh chệch ra ngoài, động vào hố bom là máy bay sẽ bị tai nạn ngay.”
“Nhưng chúng tôi vẫn cất cánh lên. Trời thì đầy mây, buộc lòng phải nhìn B52 bằng mắt thường chứ không thể nhìn bằng radar được vì nhiễu rất nhiều.”
“Khi đánh chưa được thì quả thực là áp lực, đêm không ngủ được vì trăn trở. Nỗi đau mà Không quân Mỹ gây ra cho nhân dân ta là rất lớn. Nó thiêu đốt trong lòng mình, làm mình cảm thấy có lỗi với nhân dân.”
“Đêm nay, nằm đây, mình nghĩ đến nhừng người bạn đã mãi mãi sống trong “đại dương thứ năm”. Những người bạn của mình giờ không còn nữa.”
“Còn gì sung sướng bằng được thấy kẻ thù bùng cháy trước mũi súng mình...”
“Thật là đáng tiếc khi mất những đồng chí rất tốt trước ngày thắng lợi.”
“Chiến tranh ào đến ác liệt, rồi qua đi, rồi lại ập đến ác liệt hơn.”
“Chiến tranh đã thử thách và đã tôi luyện mình...”
“Chiến tranh không phải trò đùa...”
Ngày 11/1/1973, ở tuổi 27, Trung tướng Nguyễn Đức Soát vỡ òa khi hay tin bản thân vinh dự nhận danh hiệu cao quý Anh hùng LLVTND. Đây cũng là phần thưởng xứng đáng dành cho người chiến sĩ ưu tú sau những năm dài miệt mài cống hiến.
“5 anh em phi công chúng tôi được đích thân Chủ tịch Quốc hội Trường Chinh gắn Huân chương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng hạnh phúc hơn khi tôi nhìn thấy mẹ tôi ngồi ở dưới, ngay hàng thứ 2.”



