Bài viết

Câu chuyện 160

Nghệ An03/07/2026Nguyễn Thùy Linh1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng nay, dưới cái nắng dịu nhẹ của tháng Tư năm 2026, tôi có dịp tham dự buổi lễ tuyên truyền kỷ niệm 51 năm ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước tại sân trường. Ngồi giữa các thầy cô giáo và các em học sinh, tôi chăm chú lắng nghe bác Hoàng Đình Trầm đứng trên bục phát biểu. Giọng bác trầm ấm, sang sảng, như đưa tất cả chúng tôi quay ngược thời gian trở về những ngày tháng Tư năm 1975 lịch sử.

Bác bắt đầu bằng giọng đầy xúc động về mốc son chói lọi của dân tộc. Bác không chỉ đọc lại những trang sử khô khan, mà bằng trải nghiệm của một người đi trước, bác kể cho các em học sinh nghe về sự chuyển mình của thời cuộc. Tôi thấy đôi mắt bác sáng lên khi nhắc lại thời điểm cuối năm 1974, đầu năm 1975, khi sau những chiến thắng vang dội ở Tây Nguyên, Huế và Đà Nẵng, quân và dân ta đã nhận định rõ thời cơ giải phóng miền Nam đã đến.

Tôi đặc biệt ấn tượng khi nghe bác kể về quyết định của Bộ Chính trị: "Phải lấy tên Chiến dịch Hồ Chí Minh cho chiến dịch này." Bác mô tả khí thế hừng hực lúc bấy giờ, khi quân ta đánh chiếm Xuân Lộc, Phan Rang – những cánh cửa thép bảo vệ Sài Gòn.

Giọng bác chùng xuống, đầy vẻ tự hào khi kể về sự kiện ngày 08/4/1975. Bác tỉ mỉ kể về phi công Nguyễn Thành Trung (tên thật là Đinh Khắc Chung, quê ở Châu Thành, Bến Tre) đã lái chiếc máy bay ném bom Dinh Độc Lập. Bác kể rằng, dù ba quả bom không nổ hết, nhưng một quả đã trúng cầu thang, tạo nên một chứng tích lịch sử vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Hình ảnh người phi công dũng cảm ấy sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT dường như khiến cả sân trường im phăng phắc, đầy thán phục.

Bác tiếp tục dẫn dắt chúng tôi qua những cột mốc dồn dập của những ngày cuối tháng Tư:

Ngày 17/4/1975: Thủ đô Phnôm Pênh được giải phóng, kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ của nước bạn Campuchia, tạo thêm điều kiện thuận lợi cho ta mở chiến dịch Hồ Chí Minh.

Ngày 20/4/1975: Tổng thống Thiệu từ chức.

Ngày 23/4/1975: Mỹ chính thức tuyên bố kết thúc chiến tranh tại Việt Nam và bàn giao lại cho chính quyền Việt Nam Cộng hòa.

Kết thúc bài phát biểu, nhìn bác Hoàng Đình Trầm, tôi hiểu rằng những câu chuyện này không chỉ là lịch sử trên trang giấy, mà là máu xương và khát vọng của cả một thế hệ. Được lắng nghe bác kể, tôi cảm thấy lòng mình trào dâng niềm tự hào và ý thức sâu sắc hơn về trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với nền độc lập, tự do mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời để giành lấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn