Cựu chiến binh

Câu chuyện 163

Nghệ An03/07/2026Nguyễn Văn Huy Hoàng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi đó ông mới mười chín tuổi, trẻ lắm. Đơn vị đóng gần Khe Sanh, rừng núi thì trùng điệp, bom đạn thì ngày nào cũng có. Bọn ông sống dưới hầm, ăn cơm vắt, uống nước suối, tối đến mới dám nhóm bếp cho đỡ lộ.

Đêm nào cũng nghe tiếng máy bay gầm rú. Có hôm nó thả pháo sáng trắng cả một vùng trời, sáng như ban ngày. Lúc đó, chỉ cần cử động mạnh là có thể bị phát hiện ngay.

Ông nhớ nhất một đêm, vào khoảng thời gian diễn ra Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào. Địch đổ quân bằng trực thăng xuống gần chốt của đơn vị. Đất rung lên từng hồi… tiếng cánh quạt phành phạch nghe mà lạnh sống lưng.

Tiểu đội ông nhận lệnh giữ điểm cao. Chỉ có mấy anh em, mà phải chặn cả một hướng tiến quân.

Thằng Tư — bạn thân ông — lúc đó bị mảnh pháo sượt qua vai. Máu chảy ướt cả áo, vậy mà nó vẫn cắn răng, nói nhỏ:
“Đừng lo cho tao… còn đạn là còn bắn.”

Nghe vậy, ông vừa thương vừa tức… nhưng không ai được phép yếu lòng. Ông với nó thay nhau tiếp đạn, bắn từng loạt thật chắc tay.

Đạn dược lúc đó quý lắm, không bắn bừa được. Mỗi viên đạn là một cơ hội sống.

Có lúc tưởng không giữ nổi… địch tiến sát lắm rồi. Nhưng rồi pháo binh ta phía sau chi viện kịp. Cả khu rừng như nổ tung. Địch phải rút.

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng, nhìn lại trận địa… cây cối cháy sém, đất đá tung tóe. Có người còn, có người thì… nằm lại mãi ở đó.

Thằng Tư sau trận ấy được cáng về sau. Ông không gặp lại nó nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn