CÂU CHUYỆN 17
Ông hay kể cho Thương nghe những chuyện ngày xưa, cái ngày mà ông còn là anh lính trinh sát pháo binh, tham gia từ Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, rồi đến chiến trường B, chiến trường K. Ông mấy lần bị thương nhưng chỉ cần khỏe lại là ông lại xin được tiếp tục làm nhiệm vụ. Chỉ đến khi bị mảnh đạn pháo của giặc xén mất cẳng chân phải ông mới chịu xuất ngũ về quê.
“Công việc của ông là tính toán trong điều khiển bắn pháo. Với một bảng lô-ga-rít, một tấm bản đồ khu vực, một ống nhòm, bàn đạc và vũ khí cá nhân, ông có nhiệm vụ là phải đo đạc chính xác cự ly, khoảng cách để những trận pháo của ta nã chính xác xuống đầu kẻ thù, khiến cho chúng khiếp đảm”. Ông sẽ kể say sưa không biết mệt mỗi khi Thương hỏi về những ngày ông lăn lộn trên các chiến trường. “Bộ phận pháo binh của ông không ít lần khiến pháo địch phải câm họng. Bọn chúng im thin thít không dám bắn trả một lần nào, núp kỹ như con rùa rụt cổ”. Nói rồi ông cười khà khà, điệu cười hào sảng mà ông vẫn dùng mỗi khi kể về các trận đánh.
Thương về đến nhà đã thấy ông nội ngồi trước hiên, chiếc quạt mo phe phẩy đuổi muỗi, tay còn lại ông cứ nắn nắn bên chiếc chân cụt. Hình như ông đang mải suy nghĩ việc gì đó nên không hề hay biết Thương đã đến ngồi cạnh ông từ khi nào.



