Mẹ Việt Nam Anh hùng

Câu chuyện 172

Nghệ An05/07/2026Đặng Ngọc Nhật Quang2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Theo lời kể của ông Đặng Ngọc Lộc, vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt nhất, vùng đất quê hương không lúc nào ngơi tiếng bom gầm. Ông nhớ mãi câu chuyện về một người mẹ tại địa phương – một Bà mẹ Việt Nam anh hùng mà ông và đồng đội thường gọi bằng cái tên thân thương là Mẹ Hoa (hoặc tên một người mẹ cụ thể tại xã Đô Lương).

Vào một đêm mùa đông mưa phùn gió bấc, đơn vị của ông Lộc hành quân qua vùng địch hậu, bụng đói cồn cào và người ướt đẫm vì sương đêm. Khi ghé vào nhà mẹ, dù trong nhà chẳng còn gì ngoài vài bát khoai sắn độn cơm, mẹ vẫn tất tả nhóm lửa, nấu vội nồi cơm nóng. Ông Lộc kể lại, lúc đó mẹ vừa canh chừng phía trước ngõ xem có bóng giặc không, vừa đưa cho các anh bát cơm trắng duy nhất còn sót lại trong nồi: "Các con ăn đi để có sức mà đánh giặc, mẹ ăn khoai là đủ rồi". Nhưng các anh biết, đó là phần gạo cuối cùng mẹ dành dụm cho người con trai út cũng đang chiến đấu ở chiến trường xa. Bát cơm ấy cứ chuyền tay nhau, không anh lính nào nỡ ăn hết, bởi nó chứa đựng cả tình mẫu tử thiêng liêng và niềm tin sắt đá của hậu phương dành cho tiền tuyến.

Xúc động hơn cả là hình ảnh mẹ bí mật đào hầm ngay dưới nền gian bếp. Ông Lộc nhớ lại những giây phút nghẹt thở khi quân địch vào khám xét, mẹ vẫn thản nhiên ngồi sàng gạo bên bếp lửa, che chở cho các cán bộ đang ẩn nấp ngay dưới chân mình. Mẹ bảo: "Các con cứ yên tâm, hầm này có linh hồn của đất, có sự che chở của mẹ, giặc không thể tìm ra đâu".

Câu chuyện của ông Lộc không chỉ là về những chiến công vang dội, mà là về tình người trong khói lửa. Những bát cơm chia đôi, những hầm ngầm bí mật và ánh mắt hiền từ của mẹ chính là "vũ khí" mạnh mẽ nhất giúp ông và các đồng chí vượt qua mọi gian khổ để đi đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn