Câu chuyện 19: Đôi bàn tay trắng và hành trình tìm bình yên cho dân tộc
Đọc những cuốn sách ghi chép về thời thanh niên của Bác, mình cứ lặng người đi trước bước đi của chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành năm 1911.
Đọc những cuốn sách ghi chép về thời thanh niên của Bác, mình cứ lặng người đi trước bước đi của chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành năm 1911. Ở tuổi hai mươi mốt – cái tuổi mà chúng mình bây giờ phần lớn vẫn đang được bố mẹ bao bọc, lo toan từng bữa ăn, tấm áo – thì Bác đã dám rời xa quê hương, một mình bước xuống con tàu Đô đốc Latouche-Tréville với hai bàn tay trắng.
Khi người bạn hỏi Bác lấy tiền đâu mà đi, Bác đã giơ đôi bàn tay ra và nói: “Đây, tiền đây”. Bác chấp nhận làm phụ bếp, quét dọn, đốt lò… những công việc nặng nhọc nhất, vất vả nhất giữa trời đông châu Âu lạnh giá. Suốt ba mươi năm bôn ba hải ngoại, ăn chẳng đủ no, mặc chẳng đủ ấm, tất cả những gian khổ ấy Bác đều cam chịu. Bác hi sinh cả tuổi trẻ của chính mình, không một mái gia đình riêng, không một chút mưu cầu hạnh phúc cá nhân, chỉ với một khát vọng duy nhất: Tìm ra con đường cứu nước, mang lại sự bình yên, tự do cho đồng bào đang lầm than.



