Câu chuyện 2: KIM ĐỒNG VÀ NHIỆM VỤ ĐƯA CÁN BỘ QUA SUỐI
Những năm 1941–1942, tại vùng Pác Bó, Cao Bằng, phong trào cách mạng hoạt động bí mật. Quân địch thường xuyên lùng sục, kiểm tra các bản làng và những con đường dẫn vào căn cứ. Vì vậy, việc đưa cán bộ di chuyển an toàn là nhiệm vụ vô cùng quan trọng.
Trong những người làm công việc liên lạc, cảnh giới khi ấy có một cậu bé người Nùng tên Nông Văn Dền, bí danh Kim Đồng.
Dù còn nhỏ tuổi, Kim Đồng rất nhanh nhẹn, thông minh và thuộc đường rừng như lòng bàn tay.
Một nhiệm vụ đặc biệt
Một ngày nọ, Kim Đồng được giao nhiệm vụ dẫn đường cho cán bộ từ khu vực Pác Bó đi qua một con đường rừng để đến địa điểm an toàn.
Con đường phải đi qua một con suối.
Đây là đoạn đường không dễ đi.
Hai bên suối là những bụi cây rậm rạp.
Có những đoạn nước chảy khá mạnh.
Nếu đi không cẩn thận, người lạ rất dễ bị trượt ngã hoặc để lại dấu vết.
Kim Đồng quan sát thật kỹ rồi mới bắt đầu dẫn đường.
Cậu đi trước.
Người cán bộ đi phía sau.
Kim Đồng vừa đi vừa chú ý những dấu hiệu bất thường.
Cậu bé thuộc từng lối đi
Kim Đồng sinh ra và lớn lên ở vùng núi nên rất quen thuộc với địa hình.
Cậu biết đoạn nào có thể đi nhanh.
Đoạn nào cần đi chậm.
Chỗ nào có thể vượt suối.
Chỗ nào dễ bị phát hiện.
Có những con đường người lớn đi qua rất khó khăn, nhưng với Kim Đồng lại quen thuộc như những con đường trong bản.
Cậu không dẫn cán bộ đi theo đường lớn.
Thay vào đó, cậu chọn những lối nhỏ xuyên qua rừng.
Những nơi ít người qua lại.
Đến gần con suối
Khi đến gần con suối, Kim Đồng dừng lại.
Cậu không bước xuống nước ngay.
Cậu đứng yên quan sát.
Nhìn dòng nước.
Nhìn hai bên bờ.
Nhìn những bụi cây phía trước.
Sau một lúc, cậu mới chỉ tay về phía một đoạn suối khá cạn.
Kim Đồng ra hiệu cho cán bộ đi theo mình.
Cậu bước xuống trước để kiểm tra độ sâu.
Sau đó mới hướng dẫn người phía sau đi qua.
Một tiếng động bất thường
Khi cả hai vừa sang đến bờ bên kia, Kim Đồng bất ngờ nghe thấy tiếng động từ phía xa.
Cậu lập tức dừng lại.
Người cán bộ cũng dừng theo.
Kim Đồng nhìn về phía rừng.
Có tiếng người.
Rất nhỏ.
Nhưng trong không gian yên tĩnh của núi rừng, cậu nhận ra ngay đó không phải tiếng của người dân địa phương.
Có khả năng quân địch đang đi tuần.
Kim Đồng lập tức ra hiệu cho cán bộ lùi vào một bụi cây gần đó.
Cậu không hoảng loạn.
Cậu biết lúc này phải thật bình tĩnh.
Mưu trí của cậu bé
Kim Đồng quan sát xung quanh.
Nếu tiếp tục đi, rất có thể sẽ gặp quân địch.
Nếu quay lại theo con đường cũ, cũng có nguy cơ bị phát hiện.
Cậu suy nghĩ rất nhanh.
Sau đó, Kim Đồng chỉ về một lối nhỏ men theo sườn núi.
Đó là con đường mà người dân trong bản thường sử dụng.
Lối đi rất khó nhận biết.
Nhưng Kim Đồng biết chắc nó có thể dẫn tới một khu vực an toàn.
Cậu ra hiệu cho cán bộ đi theo.
Hai người lặng lẽ rời khỏi khu vực con suối.
Đi trong im lặng
Cả hai bước thật nhẹ.
Không ai nói chuyện.
Kim Đồng đi trước, thường xuyên quay lại kiểm tra.
Mỗi khi nghe thấy tiếng động, cậu lại dừng lại.
Có lúc họ phải nép vào bụi cây để chờ.
Có lúc phải đi vòng qua một đoạn đường khác.
Cuối cùng, họ cũng vượt qua khu vực nguy hiểm.
Khi đã đến nơi an toàn, người cán bộ mới thở phào nhẹ nhõm.
Ông nhìn cậu bé trước mặt và rất khâm phục sự bình tĩnh, nhanh trí của Kim Đồng.
Không coi nhiệm vụ là trò chơi
Đối với Kim Đồng, đây không phải một chuyến đi chơi.
Cậu hiểu rằng người cán bộ đang phụ trách những công việc quan trọng.
Nếu cán bộ bị bắt, công việc cách mạng sẽ gặp nguy hiểm.
Vì vậy, Kim Đồng luôn đặt sự an toàn của người được giao nhiệm vụ bảo vệ lên hàng đầu.
Cậu không nghĩ đến việc mình có thể gặp nguy hiểm.
Điều cậu quan tâm là:
“Làm thế nào để đưa người cán bộ đến nơi an toàn?”
Những nhiệm vụ thầm lặng
Công việc của Kim Đồng và các đội viên nhỏ tuổi thường diễn ra âm thầm như vậy.
Các em không cầm những vũ khí lớn.
Không đứng giữa những trận đánh.
Nhưng các em làm những công việc rất quan trọng:
Canh gác.
Quan sát quân địch.
Đưa thư.
Dẫn đường.
Báo tin.
Bảo vệ cán bộ.
Làm tín hiệu cảnh báo.
Những việc ấy đòi hỏi sự nhanh nhẹn, chính xác và lòng dũng cảm.
Kim Đồng và những con đường quê hương
Sau nhiều lần làm nhiệm vụ, Kim Đồng ngày càng thông thạo những con đường trong vùng.
Cậu biết từng con suối.
Từng lối mòn.
Từng bìa rừng.
Từng nơi có thể ẩn náu.
Những con đường ấy trở thành “người bạn” của cậu.
Nhờ hiểu địa hình, Kim Đồng có thể giúp cán bộ tránh những nơi nguy hiểm.
Điều đặc biệt ở Kim Đồng
Điều khiến mọi người tin tưởng Kim Đồng không chỉ là việc cậu thuộc đường.
Quan trọng hơn là cậu biết quan sát và suy nghĩ.
Cậu không làm nhiệm vụ một cách máy móc.
Khi có tình huống bất ngờ, cậu biết dừng lại.
Biết đánh giá nguy hiểm.
Biết tìm phương án khác.
Đó chính là sự mưu trí của một người làm nhiệm vụ liên lạc.
Bài học từ câu chuyện
Câu chuyện về Kim Đồng đưa cán bộ qua suối cho chúng ta thấy rằng:
Dũng cảm không có nghĩa là không biết sợ.
Dũng cảm là khi gặp nguy hiểm vẫn biết bình tĩnh suy nghĩ và làm điều cần thiết.
Kim Đồng còn nhỏ nhưng đã biết chịu trách nhiệm với nhiệm vụ được giao.
Ngày nay, học sinh cũng có thể rèn luyện phẩm chất ấy bằng những việc đơn giản:
Làm bài tập đúng thời gian.
Giữ lời hứa với thầy cô, cha mẹ.
Không bỏ cuộc khi gặp bài khó.
Biết giúp đỡ bạn bè.
Khi xảy ra vấn đề, không hoảng loạn mà bình tĩnh tìm cách giải quyết.
Thông điệp
Kim Đồng tuy tuổi còn nhỏ nhưng có tinh thần trách nhiệm và sự mưu trí đáng khâm phục.
Câu chuyện nhắc chúng ta:
Khi được giao một nhiệm vụ, dù nhỏ hay lớn, hãy làm bằng tất cả sự nghiêm túc và trách nhiệm.
Bởi đôi khi, một hành động nhỏ nhưng đúng lúc có thể bảo vệ được rất nhiều người.



