Bài viết

CÂU CHUYỆN 2 — NGƯỜI CON GÁI CẦU NAM Ô

Hưng Yên30/11/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 2 — NGƯỜI CON GÁI CẦU NAM Ô

Giữa miền Trung đầy cát nóng, có cô gái tên Bích Vân, quê ở Nam Ô. Ngày ấy, cô mới 20 tuổi, nhưng đã tham gia Việt Minh từ năm 17. Vân nổi tiếng nhanh nhẹn, gan dạ và có trí nhớ tuyệt vời—cô có thể nhớ cả trang mật báo chỉ sau một lần đọc. Vì thế, tổ chức giao cô nhiệm vụ làm giao thông viên giữa Đà Nẵng – Điện Bàn – Hội An.

Tháng 8/1945, các cơ sở cách mạng ở Quảng Nam chuẩn bị nổi dậy. Tin tức phải được chuyển nhanh hơn bao giờ hết. Cô nhận chỉ thị: mang sơ đồ lực lượng địch từ Đà Nẵng về Điện Bàn trong đêm. Nhưng hôm ấy trời mưa như trút, nước từ núi tràn xuống thành từng dòng lớn. Cầu gỗ Nam Ô bị lính Nhật canh giữ nghiêm ngặt vì vừa có tin quân cách mạng hoạt động mạnh.

Vân quyết không để bão ngăn bước chân mình. “Mưa bão thì có hại cho chúng, nhưng là lợi thế cho mình,” cô nói với anh đội trưởng. Mật thư được cô giấu trong sợi dây buộc tóc, bện như một dải lụa đen bình thường.

Đúng nửa đêm, cô khoác áo nâu, đội nón lá rách, dáng vẻ như một người dân đi tìm chồng bị lũ cuốn. Dưới ánh đèn vàng mờ, lính Nhật soi cô từ đầu đến chân. Một tên đưa súng chạm vào nón. Nước mưa tràn trên mặt, nhưng Vân vẫn giữ đôi mắt đỏ hoe như người tuyệt vọng. Cái dáng nhỏ bé khiến bọn lính không đề phòng.

Qua khỏi cầu, Vân chạy băng qua con đường đất ngập nước. Từng bước chân lún sâu, bùn kéo níu áo quần, nhưng cô vẫn lao đi. Lúc đến được Điện Bàn, đôi chân gần tím lại vì lạnh. Cô chỉ kịp nói: “Tin khẩn… phải hành động ngay…” rồi ngã xuống.

Nhờ tài liệu Vân mang về, lực lượng cách mạng xác định được vị trí kho súng và điểm yếu của địch. Cuộc khởi nghĩa ở Quảng Nam diễn ra thắng lợi, trở thành một trong những địa phương giành chính quyền sớm nhất cả nước.

Khi tỉnh lại trong ngôi nhà tranh ven ruộng, Vân nghe tiếng loa gọi nhân dân đứng lên. Cô bật khóc. Không phải vì đau, mà vì biết rằng những bước chân bão táp của mình đã không vô nghĩa.

Ngày độc lập, Vân được bầu làm cán bộ phụ nữ xã. Nhưng với người dân Nam Ô, cô mãi là cô gái bé nhỏ đã vượt qua đêm giông lũ để mang về ngọn lửa Tháng Tám.

---

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn