Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN 2: TÌNH DÂN QUÂN – NGHĨA ĐỒNG BÀO

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 2: TÌNH DÂN QUÂN – NGHĨA ĐỒNG BÀO

Đơn vị của Hoàng Xuân Thảo dừng chân tại một vùng căn cứ nằm sâu trong núi, nơi những bản làng nhỏ nép mình bên sườn đồi và con suối quanh năm róc rách. Đó là thời điểm địch liên tục càn quét, bom đạn trút xuống bất cứ lúc nào. Những người lính trẻ như Thảo hiểu rằng, để tồn tại và hoàn thành nhiệm vụ, họ không chỉ dựa vào súng đạn mà còn dựa vào lòng dân.

Những mái nhà sàn đơn sơ của bà con dân quân địa phương trở thành nơi trú ẩn an toàn cho bộ đội. Ban ngày, đơn vị ém quân trong rừng, tối đến mới lặng lẽ trở về bản. Không cần lời dặn dò, người dân đã quen với nhịp đi – về ấy. Có nhà đào sẵn hầm bí mật dưới sàn, có nhà chặt lá rừng lót ổ cho bộ đội nghỉ chân. Mỗi nắm cơm độn sắn, mỗi bát nước suối đều được chia đôi một cách tự nhiên, không ai hỏi ai còn bao nhiêu.

Hoàng Xuân Thảo nhớ mãi hình ảnh một cụ già tóc bạc phơ, tay chống gậy, đêm đêm vẫn ngồi bên đầu bản. Nghe có động tĩnh lạ, cụ gõ nhẹ vào thân cây làm ám hiệu cho bộ đội rút sâu vào rừng. Có lần, Thảo bắt gặp ánh mắt cụ trong đêm tối – ánh mắt bình thản đến lạ, như thể bom đạn chỉ là chuyện quen thuộc, còn việc bảo vệ bộ đội là điều hiển nhiên phải làm.

Những em nhỏ trong bản cũng trở thành “liên lạc viên” bất đắc dĩ. Các em dẫn bộ đội đi theo những lối mòn chỉ người bản địa mới biết, băng qua rừng rậm, lội suối tránh địch. Có em còn thuộc từng giờ giấc tuần tra của quân địch, nói nhỏ vào tai Thảo bằng giọng thì thào nhưng rất rành rọt. Thảo nhìn những gương mặt lem nhem bùn đất ấy mà lòng quặn thắt. Các em đáng lẽ phải được đến trường, vậy mà chiến tranh đã bắt các em lớn lên sớm hơn tuổi.

Một đêm mưa rừng xối xả, đơn vị không kịp quay lại rừng sâu. Người mẹ dân quân trong bản kéo Thảo vào căn nhà sàn nhỏ. Bà lặng lẽ lấy chiếc áo nâu đã sờn, có lẽ là chiếc áo duy nhất đủ ấm, đắp lên người anh. Gió lùa qua vách nứa lạnh buốt, Thảo run lên vì rét và vì xúc động. Anh muốn nói lời cảm ơn, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thốt nên lời.

Đêm ấy, tiếng mưa hòa với tiếng bom vọng xa. Người mẹ dân quân vẫn ngồi bên bếp lửa, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài, lo cho an nguy của bộ đội. Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Xuân Thảo chợt hiểu sâu sắc điều mà trước đây anh chỉ nghe trong các buổi học chính trị: bộ đội và nhân dân là một. Không có máu mủ ruột rà, nhưng tình nghĩa đồng bào đã gắn họ lại với nhau bằng sợi dây bền chặt hơn bất cứ lời thề nào.

Sáng hôm sau, khi đơn vị rời bản, bà con tiễn bộ đội bằng những cái gật đầu lặng lẽ. Không có cờ hoa, không có lời dặn dò dài dòng. Chỉ có ánh mắt gửi gắm niềm tin. Hoàng Xuân Thảo ngoái lại nhìn mái nhà sàn khuất dần sau hàng cây, lòng thầm nhủ: chừng nào còn nhân dân chở che, người lính còn đủ sức đứng vững giữa chiến trường.

Chính những ngày tháng được sống trong vòng tay của dân quân và đồng bào như thế đã trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao, giúp Hoàng Xuân Thảo vượt qua bao trận đánh ác liệt sau này. Với anh, tình dân quân không chỉ là ký ức, mà là sức mạnh – thứ sức mạnh không bom đạn nào có thể phá vỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn