Câu chuyện 21: Bữa cơm ngô độn và ước nguyện hòa bình dang dở
Câu chuyện cuối cùng làm mình rơi nước mắt chính là những ngày tháng cuối đời của Bác trên giường bệnh vào năm 1969. Khi ấy, đất nước vẫn chưa hoàn toàn thống nhất, hai miền Nam - Bắc vẫn chia cắt. Qua những trang hồi ký của các bác sĩ bên cạnh Bác, mình biết rằng ngay cả khi hơi thở đã yếu, Bác vẫn không nghĩ gì cho bản thân.
Câu chuyện cuối cùng làm mình rơi nước mắt chính là những ngày tháng cuối đời của Bác trên giường bệnh vào năm 1969. Khi ấy, đất nước vẫn chưa hoàn toàn thống nhất, hai miền Nam - Bắc vẫn chia cắt. Qua những trang hồi ký của các bác sĩ bên cạnh Bác, mình biết rằng ngay cả khi hơi thở đã yếu, Bác vẫn không nghĩ gì cho bản thân.
Nhớ lại những năm tháng kháng chiến gian khổ, Bác vẫn quen ăn bữa cơm độn ngô, độn khoai như bao người dân nghèo. Đến khi nằm trên giường bệnh, miền Nam đang vào giai đoạn chiến đấu ác liệt nhất, Bác nghe tin đồng bào miền Nam chịu nhiều bom đạn, Bác đau xót đến mất ngủ. Tiếng súng tiếng bom ngoài kia như cào xé vào lòng người Cha già. Cho đến hơi thở cuối cùng, Bác vẫn chưa kịp nhìn thấy nước nhà độc lập, chưa kịp vào thăm đồng bào miền Nam ruột thịt. Bác ra đi, để lại muôn vàn tình thương yêu, hi sinh trọn vẹn cả một cuộc đời, một trái tim đến nhịp đập cuối cùng cũng là dành cho bình yên của Tổ quốc.
Là một người trẻ tham gia cuộc thi “Thời hoa lửa” hôm nay, những câu chuyện lượm lặt từ sách vở ấy không chỉ là lịch sử, mà là bài học sâu sắc về lẽ sống. Bác đã hi sinh tất cả để chúng mình có được bầu trời xanh không bóng bom đạn ngày hôm nay. Tụi mình – thế hệ trẻ của thời đại mới – tự hứa sẽ sống xứng đáng với sự hi sinh vĩ đại nhưng vô cùng bình dị ấy, vững vàng bước tiếp trên con đường gìn giữ và dựng xây đất nước.



