Bài viết

Câu chuyện 232

Nghệ An06/07/2026Võ Văn Thái3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, đã có biết bao con người bình dị sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng của mình vì độc lập dân tộc. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là bà Trần Thị Thành – cựu thanh niên xung phong tuyến lửa 12A, người đã để lại những câu chuyện đầy xúc động về lòng dũng cảm và ý chí kiên cường.

Bà Thành từng tham gia phục vụ trên tuyến đường 12A – một trong những con đường huyết mạch thuộc hệ thống Đường Trường Sơn, nơi ngày đêm hứng chịu bom đạn nhằm cắt đứt sự chi viện cho miền Nam. Khi đó, bà là Đại đội phó rồi Chính trị viên của Đại đội C759, đơn vị phụ trách hơn 10 km đường từ Khe Cấy đến Bãi Dinh. Nhiệm vụ của họ vô cùng gian khổ: vừa san lấp hố bom, vừa mở đường mới, đảm bảo cho những đoàn xe vận chuyển lương thực, vũ khí được thông suốt. Khẩu hiệu của họ luôn vang lên đầy quyết tâm: “Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc”.

Trong ký ức của những người từng sống và chiến đấu tại đây, câu chuyện bà Thành đứng trên quả bom nổ chậm và cất tiếng hát giữa chiến trường đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm. Đó là một đêm năm 1966, khi kẻ địch dội xuống khu vực Khe Ve hàng chục quả bom nổ chậm. Đường bị phá hủy nghiêm trọng, giao thông đứng trước nguy cơ tê liệt. Trong lúc kiểm tra, bà Thành và đồng đội bị một vụ nổ hất văng xuống đất, ngay cạnh một quả bom chưa phát nổ.

Trước tình huống sinh tử, bà không hề hoảng loạn. Khi nhận ra quả bom đang nằm chắn giữa tuyến đường huyết mạch, bà đã bình tĩnh nói: “Để tôi đứng trên đó, nếu bom chuyển động, tôi sẽ hô”. Rồi giữa khói bụi và hiểm nguy, bà bước lên đứng thẳng trên quả bom, cất tiếng hát vang giữa núi rừng để trấn an tinh thần đồng đội. Tiếng hát của bà như tiếp thêm sức mạnh, giúp mọi người tiếp tục làm việc, nhanh chóng thông đường cho đoàn xe đi qua. Khi đoàn xe vừa an toàn vượt qua, quả bom bất ngờ phát nổ, phá tung cả ngọn đồi phía sau. Chính khoảnh khắc ấy đã khiến đồng đội gọi bà bằng cái tên đầy kính phục: “Thành thép”.

Không chỉ có bom nổ chậm, tuyến lửa 12A còn là nơi chứng kiến biết bao mất mát đau thương. Bà kể rằng nhiều khi, đồng đội hi sinh mà không thể kịp đưa đi chôn cất, bởi bom đạn vẫn liên tục trút xuống. Có những lúc, họ buộc phải cho xe đi qua chính nơi đồng đội mình vừa ngã xuống. Đó là nỗi đau không thể diễn tả thành lời, nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, nhiệm vụ vẫn phải đặt lên hàng đầu.

Cuộc đời bà Thành còn chất chứa nhiều mất mát từ thuở nhỏ. Mồ côi cha mẹ từ rất sớm, bà phải cùng các em nương tựa nhau sống qua ngày. Đến khi trưởng thành, người yêu đầu tiên của bà – một người lính – cũng hi sinh nơi chiến trường. Những đau thương ấy không làm bà gục ngã, mà càng hun đúc thêm ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc.

Dù đã trải qua biết bao gian khổ, bà Thành chưa bao giờ nhận mình là anh hùng. Nhưng trong lòng đồng đội và những người biết đến câu chuyện của bà, bà chính là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tinh thần sắt đá nơi tuyến lửa. Những câu chuyện của bà về chiến tranh, về đồng đội, về những đêm hát át tiếng bom vẫn mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ sau.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện của bà Trần Thị Thành không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc: thế hệ hôm nay cần trân trọng hòa bình và tiếp tục xây dựng tương lai đất nước. Như lời bà từng gửi gắm: “Chúng tôi đã giữ được con đường Trường Sơn, còn các cháu hãy giữ cho được tương lai của đất nước”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn