Cựu chiến binh

Câu chuyện 240

Nghệ An06/07/2026Lương Thanh Hiền1 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Nếu ông không kể… có lẽ em sẽ không bao giờ hiểu được hòa bình hôm nay đã phải đánh đổi bằng những gì…” Trong một buổi chiều yên tĩnh, khi ánh nắng dần buông xuống sau mái hiên, em ngồi bên ông ngoại – ông Phạm Đình Thái, quê ở xã Đà Sơn, huyện Đô Lương – và lặng lẽ nghe ông kể về những năm tháng chiến tranh mà ông đã trực tiếp trải qua. Không cần sách vở hay phim ảnh, chính lời kể của ông đã đưa em trở về một thời kỳ lịch sử đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hào hùng của dân tộc. Ông kể rằng, khi còn là một chàng trai trẻ lớn lên trên mảnh đất Đà Sơn giàu truyền thống cách mạng, ông đã sớm nuôi dưỡng lòng yêu nước. Khi Tổ quốc gọi tên, ông không do dự mà lên đường tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những ngày đầu, cuộc sống nơi chiến trường vô cùng khắc nghiệt. Ông kể có những hôm hành quân liên tục nhiều ngày, chân phồng rộp, quần áo ướt sũng vì mưa rừng nhưng vẫn phải tiếp tục tiến lên. Bữa ăn chỉ là nắm cơm khô chia nhau từng chút, nước uống là nước suối. Nhưng chưa bao giờ ông nghĩ đến việc bỏ cuộc. Rồi ông kể cho em nghe về một kỷ niệm mà có lẽ ông sẽ không bao giờ quên… Đó là một lần đơn vị của ông đang hành quân thì bất ngờ bị bom địch oanh tạc. Tiếng nổ vang trời, đất đá văng khắp nơi. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông và đồng đội phải nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp. Khi mọi thứ lắng xuống, ông nhận ra một người đồng đội thân thiết của mình đã bị thương nặng. Không chút do dự, ông cùng một số người khác đã quay lại, bất chấp nguy hiểm để đưa đồng đội ra khỏi khu vực bị đánh phá. Ông nói với em, lúc đó ông không nghĩ đến sống chết, chỉ nghĩ rằng: “Không thể bỏ lại đồng đội của mình.” Nhưng rồi, người đồng đội ấy đã không qua khỏi… Ông lặng im một lúc lâu. Em thấy ánh mắt ông đỏ lên, nhưng giọng nói vẫn đầy kiên cường: “Họ đã nằm lại để chúng ta được sống…” Khoảnh khắc ấy khiến em nghẹn lại. Em nhận ra rằng, chiến tranh không chỉ là những chiến thắng, mà còn là những mất mát không gì bù đắp được. Ông cũng nhắc đến hậu phương – nơi có những người mẹ luôn dõi theo từng bước chân của con. Đặc biệt là những Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng – những người mẹ đã tiễn con ra trận mà không biết ngày trở về. Ở quê hương Đà Sơn, Đô Lương của ông, cũng có những người mẹ như thế – lặng lẽ hy sinh, lặng lẽ chờ đợi. Ngồi nghe ông kể, em cảm nhận rõ từng câu chuyện như đang hiện ra trước mắt. Không còn là những dòng chữ trong sách, mà là ký ức thật, đau thương nhưng đầy tự hào. Buổi chiều hôm ấy khép lại, nhưng câu chuyện của ông vẫn còn vang mãi trong tâm trí em. Em hiểu rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là kết quả của biết bao máu xương và nước mắt. Là thế hệ trẻ hôm nay, em tự nhủ phải sống có trách nhiệm hơn, học tập tốt hơn và biết trân trọng những gì mình đang có. Câu chuyện của ông ngoại em – ông Phạm Đình Thái – không chỉ là ký ức của riêng ông, mà là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ đã sống và chiến đấu trong “thời hoa lửa”. Ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ tắt… mà sẽ tiếp tục được truyền lại trong trái tim của mỗi chúng em – những người trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn