Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện 245

Nghệ An06/07/2026Nguyễn Cảnh Đạt3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ tên: Nguyễn Duy Hai
Xã Thuần Trung, tỉnh Nghệ An
Sinh năm: 1974
Tham gia chiến trường Truông Bồn

Tôi năm nay đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bạc gần hết, đôi tay cũng không còn chắc khỏe như xưa. Nhưng có một thứ mà tôi chưa bao giờ quên… đó là những năm tháng ở chiến trường.
Hồi đó, tôi mới mười chín tuổi – cái tuổi còn chưa hiểu hết cuộc đời. Nghe tiếng gọi của Tổ quốc, tôi khoác ba lô lên đường, bỏ lại sau lưng mái nhà nhỏ, mẹ già và cả những ước mơ dang dở.
Tôi còn nhớ như in một trận đánh năm ấy. Đêm tối đen như mực, chỉ có ánh pháo sáng thỉnh thoảng lóe lên. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ một ngọn đồi – vị trí rất quan trọng. Ai cũng hiểu, nếu mất nó, cả tuyến phòng thủ sẽ bị phá vỡ.
Đêm đó lạnh lắm. Chúng tôi nằm sát nhau trong chiến hào, chẳng ai nói nhiều. Chỉ có tiếng thở và tiếng tim đập gấp gáp. Rồi tiếng súng nổ vang. Địch tấn công.
Mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tôi bắn, rồi lại nạp đạn, tai ù đi vì tiếng nổ. Bên cạnh tôi, thằng Hòa – bạn thân nhất của tôi – vẫn cười, dù đạn bay ngay trên đầu. Nó còn quay sang nói:
“Ráng giữ vững nhé, mai tao còn về cưới vợ!”
Nhưng… nó đã không kịp.
Một quả đạn nổ gần chiến hào. Khi khói tan đi, tôi gọi mãi mà không thấy nó trả lời nữa. Lúc đó, tôi không kịp khóc. Tôi chỉ biết siết chặt khẩu súng và tiếp tục chiến đấu.
Chúng tôi giữ được ngọn đồi đến sáng.
Khi mặt trời lên, ánh sáng chiếu xuống những gương mặt đầy bùn đất và mệt mỏi. Tôi ngồi lặng bên cạnh Hòa. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu chiến tranh không phải là những câu chuyện hào hùng… mà là mất mát.
Nhiều năm đã trôi qua. Tôi trở về, sống một cuộc đời bình thường. Nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ ánh mắt của những người đồng đội năm xưa – những người đã không thể trở về.
Giờ đây, khi kể lại câu chuyện này, tôi không mong người ta nhớ đến mình. Tôi chỉ mong… người ta hiểu rằng hòa bình hôm nay đã được đổi bằng rất nhiều điều quý giá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn