Câu chuyện 25: Chiếc áo trấn thủ và nắm cơm chia đôi giữa đại ngàn
Bác Năm hàng xóm nhà tôi là một thương binh nặng, một bên ống quần lúc nào cũng vắt vẻo vì vết thương cũ từ chiến trường Điện Biên Phủ năm xưa. Mỗi lần rót chén trà xanh đặc quánh, nhìn khói trà bảng lảng bay, đôi mắt mờ đục của bác lại nhìn xa xăm về phía khoảng sân đầy nắng. Bác kể, trước khi chiến dịch Điện Biên Phủ mở màn, đơn vị của bác và anh Phan Đình Giót đóng quân tạm thời ở bìa rừng rậm. Ngày ấy gian khổ lắm cháu ạ, muỗi rừng, vắt cắn, lại thêm những trận sốt rét ác tính hành hạ khiến da ai cũng sạm đen, môi khô nứt nẻ. Anh Giót lúc đó là tiểu đội phó, người gầy gò nhưng cặp mắt sáng và nụ cười lúc nào cũng hiền khô.
Bác Năm nghẹn ngào nhớ lại: "Có những ngày hành quân triền miên dưới cơn mưa rừng dầm dề, lương thực cạn kiệt, mỗi người chỉ được chia một nắm cơm nhỏ xíu trộn lẫn sắn lùi. Bác lúc ấy là tân binh, vừa đói vừa mệt, lại thêm nhớ nhà nên nằm lả đi bên gốc cây, nước mắt ứa ra. Anh Giót thấy vậy, lẳng lặng bẻ đôi phần cơm ít ỏi của mình, nhét vào tay bác rồi bảo: 'Mày còn trẻ, ráng ăn đi để lấy sức mà ôm súng, tao quen chịu đói từ ngày đi ở đợ quê nhà rồi, không sao đâu!'. Chiếc áo trấn thủ của anh lúc ấy đã sờn vai, rách tơi tả lộ cả lớp bông bên trong, nhưng có miếng vải lành lặn nào anh lại nhường để vá áo cho anh em trước. Người thanh niên ấy, khi chưa bước vào lằn ranh của sự sống và cái chết, đã sống một cuộc đời giản dị, đầy tình thương và trách nhiệm với đồng đội như một người anh cả ruột rà. Anh lo cho cái bụng của anh em, lo cho cái vai áo của đồng đội bớt lạnh, mà chẳng một lần nghĩ đến bản thân mình."



