Câu chuyện 262
Trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liêt nhất theo tiếng gọi của tổ quốc bà đã già nhập lực lượng ( TNXP) , mảnh đất đô lương trở thành túi bom của kẻ thù nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho tiền tuyến , lúc bấy giờ bà còn nhỏ nhưng đã viết đơn xin ra tiền tuyến ● Lý tưởng : “ Ngày đó chúng tôi đi không sợ đói không sợ khổ cũng chẳng sợ chết, chỉ mong sao đường thông xe chạy miền Nam sớm được giải phóng ” ● Có những đêm thức trắng trên “ cung đường lửa ”. Do Đô Lương là huyết mạch nên máy bay Mỹ oanh tạc liên tục . Bà Tuân và đồng đội có nhiệm vụ là sản lấp hố bom làm việc chủ yếu vào ban đêm dưới ánh pháo sáng và đèn dầu để tránh quân đoiij mỹ phát hiện . Lấp xong hỗ này lại đến hỗ khác nhưng với ý chí quyết tâm nên bà cùng đồng đội không nản lòng ● Vận chuyển lương thực : Khi thiếu nhân lực bà vẫn là người hay xung phong nhận nhiệm vụ , trên đôi vài gầy nhỏ bé ấy gânhs cả hàng chục cân hàng hoá
● Tình đồng chí và những mất mát âm thầm: Trong lời kể của bà không nén khỏi xúc động khi nhắc về những người đồng chí cùng đồng hành với bà nhưng đã nằm lại nơi mảnh đất quê hương . Có những người mới quen còn cùng nhau chia bát cơm , củ khoai hẹn ước về một tương lai thật đẹp , nhưng hiện thực tàn khốc khiến cho những giấc mơ giang dở ấy cũng bị vùi lấp cùng họ . III. IV. Với bà thì sự hi sinh của đồng đội chính là lời nhắc nhở bà phải sống tiếp sống thay luôn cho phần của họ Niềm tự hào về quê hương
● Đối với bà Tuân , mảnh đất đà sơn không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn mà còn là mảnh đất anh hùng . Bà kể về sự đùm bọc của nhân dân, về những người mẹ hiền hậu đã nuôi giấu chăm sóc các chiến sĩ tnxp như là con để . Chính câu nói “ Đất học , đất cách mạng ” đã nuôi dưỡng bảo ý chí của những người con yêu nước như bà Lời nhắn nhủ đến thế hệ trẻ ( THPT Đô Lương 1) ● Khi gần ra về , bà dặn dò các cháu học sinh rằng:
● Các cháu đừng để khi đất nước cần mới thể hiện lòng yêu nước , hãy yêu nước ngày cách các cháu cầm bút, cách các cháu sống mỗi ngày
● Mỗi thành công của các cháu dù là nhỏ bé đều góp phần làm rạng danh dân tộc
● Và cuối cùng là “ Hoà bình hôm nay không phải tự dưng mà có nó phải đánh đổi bằng bao nhiêu xương máu của ông cha. Bà giờ già rồi , chỉ mong quê hương mình ngày càng giàu đẹp là bà mãn nguyện rồi ”
V .Kết luận ● Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Tuân là một minh chứng xác đáng cho tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam . Hình ảnh nữ chiến sĩ già với nụ cười hiền hậu , giọng nói ấm áp trong bộ quân phục xanh sẽ mãi là nguồn cảm hứng lớn lao cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước và ý chí vươn lên m



