Câu chuyện 269
Ông nội em là Nguyễn Kim Ý năm nay ông tròn 77 tuổi, nội em tham gia kháng chiến vào tháng 2 năm 1969, ông xưng danh là Nguyễn Đức Anh để tham gia chiến trường quân sự. Nội thường kể em nghe những câu chuyện thời bom đạn. Những tháng ngày chinh chiến ở Thành Cổ Quảng Trị, em vẫn nhớ như in từng lời nói ấy, sự anh dũng xung phong ra mặt trận, ông đã nói rằng: “ Mỗi tấc đấc đều thấm mồ hôi và sự hy sinh của đồng đội”. Mỗi lần nhắc đến giong ông chậm lại, không phải vì quên mà vì đã nhớ quá nhiều.
Ông kể em đó là một mùa hè khốc liệt. Trời nắng như đổ lửa, nhưng cái nóng thật sự lại đến từ những trận đánh liên miên. Đất rung lên từng hồi, không có ngày nào thực sự yên tĩnh. Ông và đồng đội sống trong những căn hầm nhỏ, có khi nước ngập đến đầu gối, bùn đất bám đầy người. Có những ngày, ông nói, cái khó không phải là sợ … mà là phải quen với việc mất mát. Những người lính trẻ, hôm trước còn ngồi kể chuyện quê nhà hôm sau đã không còn nữa. Nhưng không ai dừng lại. ai cũng hiểu rằng phía sau mình là quê hương là gia đình. Dù có khổ sở và đau đớn đến nhường nào, họ vẫn sẵn sàng đổ xương đổ máu cho một đất nước hòa bình và độc lập. Em nhớ có một lần nội nói rằng: “Điều giữ ông đứng vững không phải là sức mạnh, mà là tình đồng đội”. Một ngụm nước chia nhau, một miếng canh cũng đủ để tiếp tục chiến đấu. Trong những ngày khắc nghiệt họ vẫn nắm chặt tay nhau mà đi qua.
Khi nhìn vào tấm bằng khen nơi Chiến Trường Thành Cổ Quảng Trị, nơi mà một đời lính nội không thể nào quên được. Ông vẫn kể em rằng hôm ấy trời Hà Nội lạnh lắm, ông đứng giữa hàng ngàn người lính đã đi qua chiến tranh, mỗi người đã điểm một cái đầu bạc. Khi ông được gọi tên, ông dường như xúc động tim đập mạnh như những ngày trẻ vẫn xung phong ra trận. Ông kể lúc ông bước lên nhận lấy “Kỷ niệm chương”- một tấm giấy nhỏ nhưng nặng trĩu cả cuộc đời của một người lính. Ông nói với em rằng: “ Bằng khen ấy lại khiến ông nhớ về những đêm hành quân trong rừng sâu, mưa rơi không dứt áo quần ướt sũng, là những lần đói nhưng vẫn chia nhau từng nắm cơm, là tiếng gọi giữa bom đạn có người trả lời, có người thì không bao giờ nữa….” Ông luôn nhớ Quảng Trị- mảnh đất đỏ lửa, nơi mà mỗi tấc đất luôn thấm mồ hôi và máu của ông và những đồng đội. Ông em bảo ông vẫn luôn ghi dấu trong trái tim này rằng: “ Tôi chỉ thấy mình đang thay nặt những người đã khuất đứng lên nhận một lời nhắc nhở: rằng chúng tôi đã từng sống, từng chiến đấu, từng yêu đất nước này đến tận cùng”. Và có lẽ rằng nếu trong chúng ta vẫn còn nhớ thì những năm tháng của người lính ấy sẽ chẳng bao giờ mất đi. Từ những lời thủ thỉ tâm sự của ông nội đối với em, trong em vẫn sục sôi sự tự hào và lòng yêu nước thiêng liêng mà cao cả. Em tự hứa rằng sẽ học tập thật tốt, sống có trách nhiệm có lý tưởng cao đẹp để một ngày nào đó em được xướng danh là người Cộng Sản chân chính của dân tộc. Và vì thế mà em vẫn ôm ước mơ trở thành một người bộ đội để cho đời mình được cống iến vì Đảng vì dân.
Những tấm bằng khen dù giờ đây đã ô vàng và bạc màu theo năm tháng, nhưng với nội và em, từng dòng chữ ấy vẫn sáng như lửa. Nhìn vào ấy một tinh thần yêu nước vẫn luôn sáng lên. Thật vinh dự, biết ơn và tự hào. Chính tấm bằng khen ấy vẫn luôn truyền động lực cho em sống một cuộc đời theo lý tưởng và nghĩa cử cao đẹp.



