Câu chuyện 273
Câu chuyện Ông tớ kể
Ông em một cựu chiến binh đã về hưu. Ông tên Lê Văn Minh sinh năm 1933. Vào năm 1968 thì ông tham gia vào chiến trường Miền Nam.Em đã được ông kệ lại những câu chuyện thời ông tham gia chiến trường Miền Nam.
Ông nói “thời đấy vất vả,phải hành quân liên tục mới đến được chỗ hào chiến,ăn uống thì thiếu thốn luôn đối mặt nguy hiểm,không biết sống chết như nào”.Ông không trực tiếp cầm súng để chiến đấu, dù ông ở tuyến sau,chủ yếu chăm sóc thương binh,nấu ăn,... nhưng nguy hiểm cũng vô vàn.Ông cũng có những hôm phải thức đêm để canh gác,ông nói “lúc đấy mệt lắm nhưng cững vẫn phải cố để tránh quân địch tập kích bất ngờ, địch nó dã man lắm chỉ đợi chiến sĩ nghỉ ngơi lại bắt đầu kéo quân để tập kích”.Thời tiết oi bức, ở trong hào thì nóng nực có khát thì cũng chỉ uống chút nước còn để cho những người chiến sĩ khác trong hào nữa.Đồ ăn cũng thiếu thốn chỉ có chút ít gạo để nấu mà lại có tầm hơn chục người nên cũng chỉ có mỗi người một ít cơm trắng ăn để lấy sức.Ông nói “lúc đấy thiếu thốn nhưng cũng vui lắm vì đang còn ngồi đó để được ăn cùng nhau”
Ông kể lúc còn trẻ ông cũng có chút kiến thức về văn chương khi đang đi học nên khi đang trên chiến trường mỗi lúc rảnh rỗi ông lại ngồi viết thơ, nhớ về gia đình .Ông kể có lúc đang ngồi viết thơ thì quân địch tập kích ném bom vào làm mặt đất rung chuyển,có những người chiến sĩ bị dính bom khiến thân thể cũng không còn nguyên vẹn, chứng kiến cảnh đấy ông cũng cảm thấy đau buồn, thương xót cho đồng đội mình mà cũng cảm thấy sợ hãi,bất lực.
Nay ông em cũng hơn 90 tuổi rồi nên ông cũng chỉ kể được chừng ấy nhưng ông nói về chuyện trên chiến trường thì rất là rõ làm em cũng thấy được sự kiên cường,dũng cảm của những người chiến sĩ như ông em.



