Bài viết

Câu chuyên 278

Người lính năm xưa – niềm tự hào trong tôi

Nghệ An06/07/2026Trần Thị Yến (Xã Đô Lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong gia đình tôi, ông nội là người mà tôi luôn kính trọng và tự hào nhất. Ông không chỉ là trụ cột của gia đình mà còn là một người lính đã từng đi qua những năm tháng “hoa lửa” đầy gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng của dân tộc.

Tháng 2 năm 1975, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông tôi lên đường nhập ngũ. Ở tuổi thanh niên đầy nhiệt huyết, ông rời quê hương, gác lại sau lưng gia đình và những ước mơ riêng để khoác lên mình màu áo lính. Ông được biên chế vào Sư đoàn 31F và tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại Thượng Lào – một vùng đất xa lạ, khắc nghiệt nhưng cũng đầy nghĩa tình.

Ông kể rằng những năm tháng ở đất bạn là chuỗi ngày không thể nào quên. Địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề, nhưng ông và đồng đội vẫn luôn sát cánh bên nhau. Họ không chỉ chiến đấu bảo vệ Tổ quốc mà còn giúp đỡ nhân dân Lào, cùng chia sẻ từng hạt gạo, từng giọt nước. Tình đoàn kết quốc tế trong những năm tháng ấy đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng, sâu sắc trong cuộc đời ông.

Có những lúc gian nguy tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng chính ý chí kiên cường và tinh thần đồng đội đã giúp ông đứng vững. Ông thường nói: “Người lính có thể thiếu thốn mọi thứ, nhưng không bao giờ được thiếu niềm tin.” Câu nói ấy khiến tôi càng thêm khâm phục thế hệ của ông – những con người sống vì lý tưởng lớn lao.

Sau nhiều năm hoàn thành nhiệm vụ trên đất bạn, ông vinh dự được Nhà nước Lào trao tặng Huân chương hạng Nhì – một phần thưởng cao quý ghi nhận những đóng góp và hy sinh thầm lặng của ông. Đó không chỉ là niềm tự hào của riêng ông, mà còn là niềm tự hào của cả gia đình tôi. Năm 1990, ông trở về địa phương và tham gia vào Hội Cựu chiến binh. Dù không còn cầm súng, ông vẫn tiếp tục sống một cuộc đời giản dị, mẫu mực, luôn quan tâm, dạy dỗ con cháu. Những câu chuyện ông kể không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là bài học về lòng yêu nước, về trách nhiệm và sự hy sinh.

Với tôi, ông không chỉ là người thân mà còn là một “ngọn lửa sống”. Ngọn lửa ấy được thắp lên từ quá khứ gian khổ nhưng đầy vinh quang, để soi sáng cho thế hệ hôm nay. Tôi hiểu rằng, để có được cuộc sống hòa bình, yên ấm như hiện tại, đã có biết bao người như ông sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ của mình.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của ông sẽ mãi là hành trang quý giá theo tôi trên mỗi bước đường trưởng thành. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những gì ông và thế hệ đi trước đã hy sinh và cống hiến.

III. THÔNG ĐIỆP VÀ LỜI HỨA

Thông qua việc lưu giữ và lan tỏa câu chuyện của bà, em mong muốn góp phần giáo dục truyền thống cách mạng cho thanh thiếu nhi tại địa phương. Em xin hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước, góp phần xây dựng quê hương Đô Lương ngày càng giàu đẹp.

Chú thích: Em đang lắng nghe ông Trần Thiên Thuần kể chuyện về những năm tháng chiến đấu tại Lào.

Người thực hiện

Yến

Trần Thị Yến

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn