Bài viết

Câu chuyện 28

Hưng Yên05/01/2026Lê Xuân Tuân3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Đình Khênh, sinh ngày 05/6/1952, nay đã 73 tuổi. Quê ông ở xóm 20 – thôn Bãi Sậy3 xã Tân Dân huyện Khoái Châu tỉnh Hưng Yên (chưa sáp nhập), hiện ông đang sinh sống tại xã Triệu Việt Vương tỉnh Hưng Yên

Ông nhập ngũ vào tháng 5 năm 1971, bước vào môi trường quân ngũ với tinh thần trẻ trung, nhiệt huyết của tuổi mười chín, đôi mươi. Hiện nay, dù sức khỏe không còn như trước, nhưng ông – một thương binh loại giỏi – vẫn có thể tự sinh hoạt và làm những công việc nhẹ trong gia đình.

Những ngày đầu quân ngũ, ông được học tại trường lái xe trên Sơn Tây. Sau khi hoàn thành khóa học, ông được điều động vào Nam làm nhiệm vụ lái xe vận tải, chuyên chở hàng hóa, khí tài, lương thực cho bộ đội tại các chân địa trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của ông cứ lặp đi lặp lại: chở hàng vào kho, quay xe trở ra, rồi lại tiếp tục những chuyến xe tiếp theo. Tuy nhiên, trên mỗi cung đường ấy, hiểm nguy luôn rình rập. Địch đánh phá liên tục; có lần ông vừa đưa hàng từ trong kho ra ngoài thì lập tức bị tập kích.

Ông chia sẻ rằng mình không trực tiếp tham gia các trận chiến lớn, nhưng ông chính là người vận chuyển hàng hóa cho bộ đội trên toàn tuyến, góp phần quan trọng vào sự sống còn của chiến trường. Ông kể: cuộc sống ăn uống khi ấy khá thoải mái – có gì ăn nấy – nhưng cái khổ lớn nhất chính là chở hàng suốt ngày suốt đêm. Mỗi khi đặt chân lên cabin xe, ông đều có cảm giác như bước lên “cửa tử”, bởi máy bay địch lúc nào cũng lượn lờ trên bầu trời, rình mò thả bom.

Thế nhưng, ông cùng đồng đội vẫn phải giữ vững tinh thần. Một khi đã vào chiến trường thì không thể rút lui, dù sợ hãi cũng phải hoàn thành nhiệm vụ. Trong một chuyến chở hàng, ông bị thương nặng: xe bị cháy và toàn thân ông cũng bị lửa thiêu. Nhờ được đội điều trị cứu chữa kịp thời, ông mới giữ được mạng sống. Thời điểm đó, cơ thể ông chỉ còn 25kg, gầy yếu và kiệt quệ sau trận bỏng nghiêm trọng.

Dù không trực tiếp chứng kiến những trận đánh ác liệt, nhưng ông lại chứng kiến vô số máy bay địch lượn trên trời, rình rập từng đoàn xe để ném bom hủy diệt. Nhiều người ngày ấy vẫn nói rằng việc ông sống sót đến bây giờ là một huyền thoại, một điều kỳ diệu giữa chiến trường đầy khói lửa.

Sau khi ra quân, ông được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba – phần thưởng xứng đáng ghi nhận những đóng góp thầm lặng mà vô cùng quan trọng của một người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn