Câu chuyện 292
KHI ÂM NHẠC BIẾN THÀNH VŨ KHÍ
Tháng 7/1964, khi vĩ tuyến 17 vẫn còn là giới tuyến tạm thời chia cắt hai miền đất nước, Ngụy quyền Sài Gòn ráo riết chuẩn bị một cuộc mít-tinh quy mô lớn bên bờ Nam cầu Hiền Lương với tên gọi "Ngày Quốc hận”. Chúng dựng lễ đài, giăng khẩu hiệu mang nội dung công kích, cưỡng ép đồng bào từ Thừa Thiên Huế và Quảng Trị tới tham dự. Tất cả đều nhằm mục đích reo rắc hận thù, hô hào chiến tranh và âm thầm bóp nghẹt khát vọng hòa bình, thống nhất của nhân dân ta.
Thế nhưng, cũng chính tại nơi ấy, lịch sử đã bừng sáng bởi một chiến công kỳ diệu. Đó là chiến công của Đội 1, Đội Quân nhạc anh dũng với 60 cán bộ, chiến sĩ do đồng chí Trương Đình Bảng chỉ huy, mang trên vai một sứ mệnh thiêng liêng: “Đánh giặc bằng âm nhạc”.
Rạng sáng ngày 20/7, khi bờ bên kia đang tất bật chuẩn bị buổi lễ, Đội Quân nhạc đã âm thầm vào vị trí, sẵn sàng cho một trận chiến không súng đạn nhưng đầy khí phách. Đúng lúc tên chuẩn tướng Nguyễn Chánh Thi bước lên lễ đài, bắt đầu cất lời ca ngợi “Ngày Quốc hận” thì từ phía bên này, những giai điệu cách mạng rền vang: "Giải phóng miền Nam", "Nam bộ kháng chiến", "Tiến về Sài Gòn"... Âm nhạc dũng mãnh như sóng trào, dội thẳng sang bên kia giới tuyến, át đi mọi lời lẽ phản động. Đồng bào bị cưỡng ép không ai bảo ai, lặng lẽ quay lưng với lễ đài Ngụy quyền, dồn dập kéo ra bờ sông, nơi âm nhạc đã thắp lại niềm tin trong họ.
Cuộc mít-tinh của Ngụy quyền tan vỡ trong hỗn loạn. Không cần khẩu hiệu hay đấu khẩu, chỉ với sức mạnh của niềm tin và âm nhạc bừng cháy, Đội Quân nhạc đã làm nên một chiến thắng vang dội mà không một kẻ thù nào có thể ngờ tới.
Chiến công ấy đã vượt khỏi khuôn khổ của một trận đánh, trở thành minh chứng cảm động cho sức mạnh của lòng dân, văn hóa và niềm tin vào ngày đất nước sum họp một nhà.


