Mẹ Việt Nam Anh hùng

Câu chuyện 295

Nghệ An06/07/2026Trần Phương Thảo (Xã Đô Lương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu từng xem phim MÙI CỎ CHÁY có một câu nói mà chắc chắn ai cũng nhớ: “Chúng tôi đi không tiếc đời mình, nhưng tuổi 20 Nếu từng xem phim “Mùi cỏ cháy”, có một câu nói mà chắc hẳn làm sao không tiếc... nhưng ai cũng tiếc tuổi 20 thì còn chi tổ quốc”. Thế nhưng chiến tranh tàn khốc hơn thế bởi lẽ sống trong thời chiến còn không biết ngày mai sống chết ra sao chứ đừng nói là ra tới chiến trường thì cái chân sinh tử ấy sợi dây giữa sự sống và cái chết còn mong manh như ngàn cân treo sợi tóc và điều ấy càng đúng với cuộc kháng chiến chống

Mỹ với 7,85 triệu tấn bom được Mỹ dội xuống Việt Nam gấp 3 lần số bom mà Mỹ dội xuống trong thế chiến thứ hai. 3 triệu người Việt Nam đã thiệt mạng trong đó có 849.018 liệt sĩ hi sinh thời kháng chiến chống Mỹ hiện nay còn có 800.000 tấn bom mìn chưa phát nổ và vẫn âm ỉ đâu đó xung quanh ta chờ ngày nổ tung đó chính là những con số biết nói mà chiến tranh gây ra cho đất nước ta đặc biệt là thời kháng chiến chống Đế Quốc Mỹ. Vậy nhưng đau nhất không phải là người đã hiến thân xác cho hòa bình cho độc lập dân tộc ở chiến trường mà chính là hậu phương những người ở lại luôn mang bên mình một nỗi đau âm ỉ và tâm lý chiến tranh khó phai và ngày hôm nay. Giữa tháng tư đỏ lửa của lá cờ đỏ sao vàng, của những ngày thống nhất tôi xin kể về một người mẹ Việt Nam anh hùng là một người con của mảnh đất xứ Nghệ – Mẹ Lê Thị Sáu sinh năm 1923 tại Vinh và lớn lên tại xã Hưng Thủy (Bến thủy ngày nay).

Những năm kháng chiến chống Mỹ: Vùng đất Bến thủy ấy là trọng tâm đánh phá của giặc Mỹ vì lúc ấy cùng như Truông Bồn: Cảng Bến Thủy là nơi tiếp tế, vận chuyển lương thực cho chiến trường miền Nam. Gia đình mẹ sống cách cảng Bến Thủy vài bước chân, dù rất nguy hiểm. Mẹ hằng ngày ra ruộng cày bừa để kiếm ăn còn chồng của mẹ là công nhân của cảng. Mẹ có hai người con đã hi sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ấy. Người con đầu của mẹ là anh Lê Huy Minh, con trai thứ hai của mẹ là anh Lê Văn Trường cả hai anh đều nghe theo tiếng gọi tổ quốc nhập ngũ vào năm 1964 (gia nhập dân quân tự vệ xã Hưng Thủy). Các anh hằng ngày làm công tác trực chiến tại cảng Bến Thủy, bảo vệ và hỗ trợ các đơn vị vận chuyển bom đạn, vũ khí vào Nam.

Vào một ngày đầu tháng 6/1965 giữa trưa hè đỏ lửa: cảng Bến thủy mở đầu cho cuộc chiến tranh phá hoại Miền Bắc: khi mẹ đang ở trong nhà thì nghe tin “thằng Trường bị thương rồi" "Bị trúng bom đang đem đi cấp cứu ở nhà thương thành phố" chân tay mẹ rụng rời lo lắng và rồi chỉ sau vài tiếng nhập viện anh Trưởng đã không qua khỏi còn anh Minh vì cuộc chiến đang khốc liệt tại chiến trường Quảng Trị nên không thể về nhà

những lá thư gửi về cũng dần dần thưa thớt. Qua lời kể về sau anh Trường là một người ham học và chăm chỉ, một buổi đi học, một buổi chăn trâu cắt cỏ bên người lúc nào cũng cầm theo sách để học, dù trường học nhiều lần phải sơ tán anh cũng băng qua sông Lam đội vở trên đầu để đến trường không sót buổi nào. Anh Trường qua đời được 6 tháng, mẹ không sao ăn vàng được cả phóng ngự được, thửa ruộng cũng bỏ hoang và nơi đâu vậy chẳng nói đâu khác, chưa nguôi nỗi đau mất anh Trưởng thì 4 năm sau mẹ lại nhận được tin báo tử, người con trai đầu của mẹ hi sinh tại mặt trận phía Nam quân khu bốn. Anh Minh từng là đảng viên, đại đội trưởng trung đoàn 164. Anh ra đi để lại người vợ trẻ mới sống vẻn vẹn với nhau một ngày. 7 năm với hai nỗi đau quá lớn, chưa đến 50 tuổi nhưng đã mất ba người con với lời tả nỗi đau dai dẳng bởi hai người con trai hi sinh còn người con gái duy nhất của mẹ mất khi chưa đầy 1 tuổi ấy vậy mà trải qua bao ngày tháng đau buồn kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh mẹ vẫn cố gắng gượng được và trong những giấc mơ mẹ vẫn luôn cảm nhận các anh vẫn luôn về. Có khi nhớ quá mẹ quàng tay để ôm vào lòng nhưng rồi ngoảnh lại cái giường lạnh tanh mà đau xót và rồi mở qua những bức ảnh kỷ niệm họ của gia đình mẹ vẫn luôn cất giữ cẩn thận như báu vật. Vậy nên qua câu chuyện của mẹ Lê Thị Sáu chính là tiếng nói nhắc nhở ta về một thời gian khó đã qua, dân ta phải biết trân trọng hòa bình và biết ơn lịch sử và sự hi sinh mà dân ta đánh đổi để có được hòa bình như hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện 295 | Câu chuyện thời hoa lửa