CÂU CHUYỆN 3
Một trong những trận đánh mà ông nhớ nhất đó là ngày 20/12/1974, Tiểu đoàn 1 nhận nhiệm vụ tiêu diệt bốt Kinh Ngay, xã Bình Đức, quận Thủ Thừa và ông được giao trực tiếp chỉ huy.
Một trong những trận đánh mà ông nhớ nhất đó là ngày 20/12/1974, Tiểu đoàn 1 nhận nhiệm vụ tiêu diệt bốt Kinh Ngay, xã Bình Đức, quận Thủ Thừa và ông được giao trực tiếp chỉ huy. "Ngày 7/2 âm lịch, đơn vị tiếp cận cách mục tiêu bốt Kinh Ngay 500m. Trước khi đơn vị xuất kích, tôi tổ chức cho anh em làm lễ chào cờ. Chào cờ xong, tôi quấn lá cờ vào cổ và bắt đầu vào trận đánh. Các loại súng của ta đồng loạt nhả đạn, địch chết một số, còn một số co cụm. Đúng lúc này, tôi bị đạn nhọn của địch bắn vào cánh tay phải nên phải ngồi xuống băng bó và được các y sĩ đưa về trạm cứu thương rồi rơi vào hôn mê cho đến 9 giờ sáng hôm sau mới tỉnh dậy. Một người bạn là bác sĩ chia sẻ, vết thương của tôi không đảm bảo, nếu không cắt bỏ tay phải thì sẽ bị nhiễm trùng, nguy hiểm đến tính mạng. Khi bắt đầu đưa vào cưa cho đến khi nghe tiếng cánh tay rơi xuống chậu đánh “xoảng” thì tôi đã ngất đi đến 2-3 giờ sau mới tỉnh lại. Trận đánh bốt Kênh Ngay, ta thu về toàn bộ chiến lợi phẩm, súng đạn, bắt toàn bộ tù binh. Đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Tôi nằm lại điều trị đến tháng 5/1975 mới khỏi và rất tiếc không có mặt trong Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975 lịch sử. Với tôi cuộc đời đẹp nhất là đã được cống hiến cho Tổ quốc", ông Nguyễn Hữu Lễ xúc động chia sẻ.
Những kỷ vật của ông từ chiến trường trở về là chiếc bình tông sắt, là giấy tờ ngả màu theo thời gian, là những tấm huân, huy chương... Riêng chiếc bình tông sắt là chiến lợi phẩm trong trận đánh ở Thủ Thừa, Long An vào tháng 10/1974. Vào những dịp lễ, tết, ngày truyền thống Quân đội, ông thường dành thời gian trò chuyện cho lớp trẻ quê nhà hiểu được sự hy sinh mất mát của thế hệ đi trước và tiếp tục học tập, rèn luyện để trở thành công dân có ích. Đó cũng chính là những việc làm thể hiện phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ của CCB Nguyễn Hữu Lễ.
Cũng như cảm nhận của CCB Nguyễn Hữu Lễ, CCB Nguyễn Ngọc Hiệp, xã Quảng Ninh may mắn được trở về quê hương. Ông là người lính trong cuộc kháng chiến chống Mỹ và chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị - Thừa Thiên Huế. Điều ý nghĩa với ông hiện nay đó là hằng ngày được chăm sóc phần mộ các anh hùng, liệt sĩ tại Nghĩa trang liệt sĩ Quảng Xương. Đã hơn 5 năm qua, ông Hiệp gắn bó với trông coi, chăm sóc, hương khói phần mộ và khuôn viên nghĩa trang. Đó là chỉ là công việc mà còn là tấm lòng biết ơn đối với sự hy sinh của các anh hùng, liệt sĩ đã ngã xuống cho nền độc lập, tự do, hòa bình, thống nhất đất nước. Nơi đây cũng là nơi yên nghỉ của người bạn nối khố Vũ Phi Trừ - Anh hùng LLVTND. Anh hùng Vũ Phi Trừ, sinh năm 1954. Quê quán xã Quảng Khê, huyện Quảng Xương (cũ). Hy sinh ngày 4/3/1988 trên đảo Gạc Ma. Nơi nghĩa trang linh thiêng, yên bình với gần 700 phần mộ liệt sĩ, trong đó có 5 Anh hùng LLVTND, luôn được hương khói, chăm sóc cẩn thận với tất cả tình cảm, biết ơn của người lính đã trải qua chiến tranh trở về.
Những năm qua, Đảng, Nhà nước và tỉnh Thanh Hóa luôn đặc biệt quan tâm đến công tác “Đền ơn đáp nghĩa”; “Uống nước nhớ nguồn”. Không chỉ dừng lại ở chế độ chính sách, công tác chăm lo người có công được thực hiện thường xuyên với tinh thần trách nhiệm và lòng biết ơn sâu sắc của toàn xã hội. Đã có 210.833 người tham gia kháng chiến được tặng thưởng huân, huy chương; trên 99,8% hộ gia đình người có công với cách mạng có mức sống bằng hoặc cao hơn mức sống trung bình của cộng đồng dân cư nơi cư trú; 100% các Mẹ Việt Nam anh hùng đã được các cơ quan, ban, ngành, đơn vị, tổ chức, doanh nghiệp trong và ngoài tỉnh nhận phụng dưỡng, chăm sóc đến suốt đời.
Trong dòng chảy ấy, Trung tâm Nuôi dưỡng, điều dưỡng người có công Thanh Hóa, được thành lập theo Quyết định số 4131/QĐ-UBND ngày 30/12/2025 của UBND tỉnh trên cơ sở hợp nhất Trung tâm Chăm sóc, nuôi dưỡng người có công Thanh Hóa và Trung tâm Điều dưỡng người có công Thanh Hóa. Nơi đây đang chăm sóc 220 người có công, bao gồm thương binh, bệnh binh nặng, người nhiễm chất độc hóa học, thân nhân liệt sĩ... Đây là những con người đặc biệt, không chỉ mang trong mình ký ức chiến tranh, mà còn là nhân chứng sống của một thời kỳ lịch sử đấu tranh giữ nước của dân tộc.
Hằng ngày những cán bộ, y, bác sĩ nơi đây bằng trách nhiệm, tấm lòng tri ân đã tận tâm chăm sóc thương binh, bệnh binh, thân nhân liệt sĩ, người bị nhiễm chất độc da cam. Cùng với đó, các đoàn công tác của tỉnh, các cơ quan, đơn vị, tổ chức, cá nhân, doanh nghiệp trong và ngoài tỉnh thường xuyên thăm hỏi, tặng quà, động viên góp phần chia sẻ khó khăn với người có công. Những món quà tuy không lớn về vật chất nhưng đứa đựng tình cảm sâu nặng, là sự biết ơn đối với những hy sinh không thể đong đếm.
Từ những câu chuyện lịch sử được kể lại qua những nhân chứng sống, từ sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, các cấp, các ngành... dành cho người có công, càng đặt ra trách nhiệm cho thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng quá khứ, sống có lý tưởng, tiếp nối truyền thống yêu nước, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển.



