Bài viết

CÂU CHUYỆN 3: BA ĐÊM GIỮ CHỐT KHÔNG NGỦ

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 3: BA ĐÊM GIỮ CHỐT KHÔNG NGỦ

Chốt tiền tiêu nơi Hoàng Tân Khoa cùng tổ chiến đấu trấn giữ nằm giữa một trảng trống lưa thưa cỏ dại, bốn bề trơ trọi, không có công sự kiên cố. Chỉ vài hố cá nhân đào vội, mấy tấm tăng rách che tạm, thế nhưng vị trí ấy lại giữ vai trò then chốt trong toàn bộ tuyến phòng ngự. Phía sau chốt là đường vận chuyển hậu cần và nơi tập kết lực lượng của đơn vị. Mất chốt đồng nghĩa với việc cả trận địa bị đe dọa.

Ngay đêm đầu tiên, không khí đã căng như dây đàn. Khi bóng tối vừa phủ xuống, địch bắt đầu thăm dò. Những phát bắn tỉa lẻ tẻ xé toạc màn đêm, cắm phập xuống mặt đất quanh chốt. Tiếng đạn rít khô khốc khiến tim người lính thắt lại. Khoa nằm ép sát hố cá nhân, mắt căng ra trong bóng tối, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Tay anh siết chặt cò súng, ngón tay đặt sẵn, chỉ chờ một dấu hiệu bất thường là nổ súng.

Gió đêm thổi lạnh buốt, sương rơi ướt đẫm vai áo. Mỗi tiếng động của côn trùng, mỗi cành cây gãy khẽ cũng khiến Khoa giật mình cảnh giác. Anh gần như không chớp mắt, để mặc đôi mắt cay xè vì mỏi. Đêm đầu trôi qua trong trạng thái căng thẳng tột độ, nhưng chốt vẫn an toàn.

Sang đêm thứ hai, sự mệt mỏi bắt đầu bào mòn thể lực. Mí mắt Khoa nặng trĩu, đầu óc như có ai đè xuống. Cơn buồn ngủ kéo đến dữ dội, từng đợt một. Có lúc anh tựa lưng vào thành hố cá nhân, chỉ chớp mắt trong tích tắc, nhưng lập tức giật mình tỉnh dậy vì một tiếng động lạ phía trước. Anh hiểu rất rõ: chỉ cần ngủ gật một khoảnh khắc, địch có thể lợi dụng để áp sát, và khi ấy cả chốt sẽ rơi vào tay chúng.

Địch tiếp tục quấy rối tinh thần. Chúng bắn vài loạt đạn ngắn rồi im bặt, khiến người gác càng thêm căng thẳng vì không biết nguy hiểm sẽ ập đến lúc nào. Sự im lặng kéo dài còn đáng sợ hơn cả tiếng súng. Khoa tự nhủ phải tỉnh táo. Anh cắn chặt môi, dùng tay véo mạnh vào đùi để xua đi cơn buồn ngủ, giữ cho mình không gục xuống.

Đêm thứ ba là thử thách khắc nghiệt nhất. Cơ thể Khoa gần như cạn kiệt. Đầu óc quay cuồng, tầm nhìn mờ đi, mọi thứ trước mắt chập chờn. Có lúc anh nghe thấy những âm thanh không rõ là thật hay do mệt mỏi sinh ra. Nhưng mỗi khi ý thức chao đảo, Khoa lại nghĩ đến phía sau lưng mình: đồng đội đang nghỉ ngơi để chuẩn bị cho trận đánh lớn, những chuyến hàng hậu cần cần được bảo vệ, và cả niềm tin của đơn vị đặt vào chốt tiền tiêu này.

Ý nghĩ ấy khiến anh gượng dậy. Khoa đứng thẳng người trong hố cá nhân, đổi tư thế liên tục để chống lại cơn mệt mỏi. Anh căng mắt nhìn ra khoảng trống trước mặt, ghi nhớ từng gốc cây, từng mô đất, để kịp nhận ra bất cứ sự thay đổi nào. Ba đêm liền, anh gần như không chợp mắt, sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nhưng ý chí thì chưa bao giờ buông lỏng.

Rạng sáng ngày thứ tư, khi sương còn dày đặc, địch bất ngờ tổ chức một đợt tập kích. Những bóng người lấp ló nơi rìa trảng trống bị Khoa phát hiện kịp thời. Anh nhanh chóng báo động cho toàn chốt, nổ những phát súng đầu tiên chặn đứng bước tiến của địch. Nhờ sự cảnh giác liên tục suốt ba đêm không ngủ, đơn vị đã hoàn toàn chủ động, triển khai đội hình đánh trả quyết liệt.

Cuộc tập kích nhanh chóng bị đẩy lùi. Trận địa phía sau được bảo vệ an toàn. Khi tiếng súng dần im, Khoa mới cảm nhận rõ sự kiệt quệ của cơ thể. Đôi chân anh không còn đứng vững, toàn thân rã rời. Anh ngã gục xuống hố cá nhân, chìm vào giấc ngủ sâu đầu tiên sau nhiều ngày đêm.

Chốt tiền tiêu vẫn đứng vững. Và trong sự vững vàng ấy có phần máu, mồ hôi và cả ba đêm trắng của Hoàng Tân Khoa — người lính đã dùng ý chí và trách nhiệm để giữ trọn niềm tin nơi tuyến đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn