Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN 3: ĐÊM GIAO LƯU VĂN NGHỆ GIỮA RỪNG (1)

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 3: ĐÊM GIAO LƯU VĂN NGHỆ GIỮA RỪNG

Sau nhiều ngày hành quân và căng mình đối phó với những đợt càn quét của địch, đơn vị của Hoàng Xuân Thảo có một buổi tối hiếm hoi được nghỉ ngơi. Đêm ấy, rừng yên tĩnh lạ thường. Tiếng bom đạn tạm lắng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và gió rì rào trên tán lá. Theo đề nghị của dân quân địa phương, bộ đội và bà con tổ chức một buổi giao lưu văn nghệ giản dị, ngay tại khoảng đất trống ven bản.

Không có sân khấu, không có đèn điện. Ánh sáng duy nhất là những bó đuốc làm từ nhựa thông và vài ngọn đèn dầu leo lét. Mọi người ngồi quây tròn bên nhau, vai kề vai, không phân biệt bộ đội hay dân quân. Một cây đàn tự chế được mang ra, dây đàn đã sờn nhưng âm thanh vẫn vang lên ấm áp. Khi tiếng đàn cất lên, cả khu rừng như lắng lại, nhường chỗ cho những câu hát mộc mạc mà tha thiết.

Người lính trẻ trong đơn vị đứng lên hát bài ca về quê hương, giọng còn run nhưng đầy cảm xúc. Tiếp đó là tiếng hát của một cô dân quân, trong veo như suối đầu nguồn. Câu hát kể về người con gái tiễn người yêu ra trận, chờ đợi qua bao mùa rẫy. Hoàng Xuân Thảo ngồi lặng nghe, lòng chợt nhói lên. Hình ảnh người con gái tiễn anh ở đầu làng ngày nhập ngũ bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí.

Đến lượt mình, Thảo được đồng đội giục đứng dậy hát. Anh ngập ngừng giây lát rồi cất tiếng. Giọng anh không hay, nhưng chứa đựng tất cả nỗi lòng của một người lính xa quê. Anh hát về con đường làng, về mái nhà tranh, về những người ở lại. Khi câu hát dứt, không ai vỗ tay ồn ào, chỉ có những ánh mắt lặng lẽ nhìn nhau, như cùng chia sẻ một nỗi niềm chung.

Giữa buổi văn nghệ, một cụ già trong bản kể chuyện những ngày kháng chiến trước đó. Câu chuyện không hoa mỹ, chỉ là những ký ức giản dị về việc nuôi giấu bộ đội, về những lần chạy bom, về niềm tin son sắt vào ngày hòa bình. Mỗi lời kể như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm lòng người. Hoàng Xuân Thảo chợt nhận ra rằng, không chỉ có súng đạn mới làm nên sức mạnh của kháng chiến, mà còn là những câu hát, câu chuyện nuôi dưỡng tinh thần con người.

Đêm dần về khuya, nhưng không ai muốn đứng lên ra về. Tiếng hát lại vang lên, lúc trầm lúc bổng, hòa vào tiếng rừng. Trong khoảnh khắc ấy, Thảo quên đi mệt mỏi, quên đi nỗi lo ngày mai lại phải hành quân, lại phải đối mặt với hiểm nguy. Anh cảm thấy mình không cô độc. Bên cạnh anh là đồng đội, là dân quân, là những con người bình dị nhưng kiên cường.

Khi buổi giao lưu kết thúc, mọi người chia tay nhau trong lặng lẽ. Không có lời hứa hẹn, chỉ có những cái bắt tay thật chặt. Hoàng Xuân Thảo trở về chỗ trú quân, nằm xuống chiếc võng mắc giữa hai thân cây. Trước khi chìm vào giấc ngủ, anh vẫn còn nghe văng vẳng đâu đó câu hát ban nãy. Giữa chiến tranh khốc liệt, đêm giao lưu văn nghệ ấy trở thành một khoảng lặng quý giá, giúp anh thêm vững tin rằng: chừng nào con người còn biết hát, biết yêu, thì chừng đó niềm tin vào ngày hòa bình vẫn còn nguyên vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn