Bài viết

Câu chuyện 307

Nghệ An06/07/2026Hoàng Mạnh Tài1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Hoàng Mạnh Tài

Chi đoàn: 11T6

Trường: THPT Đô Lương I

Anh hùng LLVTND Nguyễn Công Thuận

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Quảng Nam "trung dũng kiên cường" đã sản sinh ra biết bao người con anh tú, thà hy sinh xương máu chứ nhất định không chịu làm nô lệ. Trong số những tên tuổi đã đi vào huyền thoại, người lính trẻ Nguyễn Công Thuận nổi lên như một biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần đồng đội cao cả, người đã viết nên khúc ca bất tử trên đỉnh đồi quê hương bằng chính tuổi thanh xuân của mình.

Nguyễn Công Thuận sinh ra tại xã Duy Tân, huyện Duy Xuyên. Lớn lên giữa khói lửa chiến tranh, anh sớm giác ngộ cách mạng và gia nhập lực lượng du kích địa phương khi mới mười tám tuổi. Với lối đánh thông minh, táo bạo, anh đã cùng đồng đội gây cho kẻ thù nhiều tổn thất. Tuy nhiên, câu chuyện khiến tên tuổi anh trở thành một tượng đài bất tử chính là trận đánh không cân sức vào mùa hè năm 1971.

Đó là một ngày tháng 5 rực lửa, tiểu đội của Nguyễn Công Thuận nhận nhiệm vụ chốt chặn tại một điểm cao chiến lược để bảo vệ hành lang cho đơn vị chủ lực rút quân an toàn. Quân địch với hỏa lực vượt trội, có máy bay và pháo binh yểm trợ, đã mở nhiều đợt tấn công điên cuồng hòng san phẳng trận địa. Tiếng bom nổ chát chúa, khói lửa mù mịt bao trùm khắp đỉnh đồi, nhưng dưới sự chỉ huy của người tiểu đội trưởng trẻ tuổi, các chiến sĩ ta vẫn kiên cường bám trụ, đánh bật hết đợt tiến công này đến đợt tiến công khác của địch.

Trong lúc cuộc chiến đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, một quả pháo nổ gần đã khiến Nguyễn Công Thuận bị thương nặng ở chân. Đồng đội định băng bó và đưa anh về tuyến sau, nhưng anh dứt khoát từ chối. Anh hiểu rằng, nếu lúc này tiểu đội thiếu đi một tay súng, cửa ngõ rút quân của đơn vị sẽ bị đe dọa. Anh nghiến răng nén đau, ra lệnh cho các chiến sĩ khác: "Các đồng chí cứ rút trước, tôi sẽ ở lại chặn hậu!".

Giữa vòng vây ngày càng khép chặt của kẻ thù, người chiến sĩ ấy vẫn hiên ngang bên khẩu súng máy. Khi đạn đã gần cạn, máu thấm đỏ cả một khoảng đất dưới chân, Nguyễn Công Thuận vẫn không hề nao núng. Anh chờ cho quân địch tiến lại thật gần rồi mới nổ súng, từng loạt đạn chính xác khiến kẻ thù khiếp vía không dám tiến lên. Hình ảnh người lính trẻ với thân hình đầy thương tích nhưng ánh mắt rực lửa căm thù đã trở thành một nỗi khiếp nhược đối với những kẻ xâm lược.

Cuối cùng, khi chỉ còn lại một mình và quả lựu đạn cuối cùng trên tay, Nguyễn Công Thuận đã chọn cách hy sinh anh dũng nhất. Anh chờ kẻ thù ập đến định bắt sống rồi mới rút chốt lựu đạn, hòa mình vào lòng đất mẹ trong một tiếng nổ vang dội. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 21 – cái tuổi đẹp nhất của đời người.

Sự hy sinh của Nguyễn Công Thuận đã bảo vệ an toàn cho đồng đội và góp phần làm nên những thắng lợi vang dội sau này trên mảnh đất Quảng Nam. Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về người tiểu đội trưởng dũng cảm vẫn luôn được kể lại như một bài học về lòng yêu nước và sự hy sinh quên mình. Anh không chỉ là niềm tự hào của người dân Duy Xuyên mà còn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ soi mình, để sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện 307 | Câu chuyện thời hoa lửa