Câu chuyện 310
CHÍN GIÁO SƯ - PHÓ GIÁO SƯ, BA VỊ TƯỚNG VÀ MỘT GIA ĐÌNH HUYỀN THOẠI
Trong lịch sử tri thức Việt Nam, hiếm có gia đình nào để lại dấu ấn đặc biệt như gia đình Giáo sư Đặng Thai Mai. Một gia đình mà suốt ba thế hệ đã sống trọn vẹn với lý tưởng cao đẹp: "Lấy tri thức làm hành trang, lấy cống hiến làm lẽ sống". Ở nơi ấy, ngọn lửa hiếu học và tinh thần dân tộc không bao giờ tắt.
Giáo sư Đặng Thai Mai là học giả lớn, người đặt nền móng cho ngành nghiên cứu văn học hiện đại nước nhà. Nhưng sâu thẳm hơn thế, ông còn là người cha, người thầy trong chính gia đình mình. Ông không ràng buộc con cái vào khuôn khổ mà để mặc cho tri thức đến một cách tự nhiên, bằng chính sự gợi mở và niềm tin vào tư duy độc lập. Từng người con lớn lên trong sự khích lệ dịu dàng ấy, rồi tự bước đi bằng đôi chân vững vàng trên con đường học thuật và phụng sự đất nước.
Thật hiếm có một mái ấm nào mà tất cả các con đều trở thành Giáo sư, Phó Giáo sư, Tiến sĩ. Càng đặc biệt hơn, ba người con gái tài hoa đã nên duyên cùng ba vị tướng lừng danh của Quân đội Nhân dân Việt Nam (1). Đó không chỉ là những cuộc hôn nhân trí tuệ mà còn là sự kết tinh giữa tình yêu, lý tưởng và lòng tận hiến cho Tổ quốc.
Đằng sau những thành tựu lẫy lừng ấy là hình bóng lặng lẽ của người mẹ, bà Hồ Thị Toan. Không giáo án, không bục giảng, bà vẫn là người thầy đầu tiên với đôi tay tảo tần, ánh mắt dịu hiền và từng bữa cơm đầy ấm áp. Bà là hơi ấm giữ cho ngọn lửa tri thức trong gia đình cháy mãi qua bao mùa giông bão.
Gia đình ấy với nền nếp, tình yêu thương và khát vọng tri thức đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của một Việt Nam trí tuệ, nghĩa tình và kiêu hãnh.
(1): Ba người con rể ấy lần lượt là: Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Trung tướng Phạm Hồng Cư và Trung tướng Phạm Hồng Sơn.


