Câu chuyện 322
Câu Chuyện Thời Hoa Lửa:
Nguyễn Thị Thu
I. THÔNG TIN TÁC GIẢ:
1. Họ và tên tác giả: Nguyễn Thị Ngọc Ánh
2. Đơn vị: Trường THPT Đô Lương 1
3. Tỉnh/ thành đoàn/ đoàn trực thuộc: Tỉnh Nghệ An
4. Số điện thoại liên hệ: 0986613922
II.NỘI DUNG TÁC PHẨM
1. Họ và tên đầy đủ của nhân chứng: Nguyễn Thị Thu
2. Năm sinh của Nhân chứng:1954
3. Ảnh chân dung nhân chứng:
Quê quán/ Nơi ở hiện tại của nhân chứng: làng Giang Hến, xã Triệu Giang, nay là tiểu khu 5, thị trấn Ái Tử (Triệu Phong - Quảng Trị).
CHÂN DUNG NỮ DU KÍCH NGUYỄN THỊ THU
III.NỘI DUNG TÁC PHẨM
Những chuyến đò vượt dòng Thạch Hãn vào Thành cổ
Bà Thu tham gia du kích từ lúc còn rất trẻ. Năm 1972, khi chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt, bà cùng bố chồng là cụ Nguyễn Con, ngày đêm chèo đò đưa bộ đội, vận chuyển vũ khí, đạn dược vượt sông Thạch Hãn, đồng thời chở thương binh ra tuyến sau chữa trị.
Bà Thu nhớ lại, trong 81 ngày đêm khói lửa, sông Thạch Hãn là con đường duy nhất nối hậu phương với chiến trường Thành cổ. Dù bom đạn địch trút xuống dữ dội, cụ Nguyễn Con và bà Thu vẫn vững vàng tay chèo, quyết tâm đưa bằng được bộ đội và vũ khí sang sông.
“Bố tôi gắn bó cả đời với sông Thạch Hãn, thuộc từng khúc nước chảy, bãi cát ngầm, nên đã dạy tôi cách nghe tiếng nước để điều khiển con đò thuận lợi nhất. Nhiều lần vượt sông, bom rơi ngay trước mặt, chỉ cần hoảng sợ là cả chuyến đò có thể mất. Lúc ấy, chúng tôi chỉ biết ghìm chặt tay lái, chờ sóng lắng xuống rồi mới tiếp tục di chuyển”, bà Thu hồi tưởng.
Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với cái chết. Bà Thu không còn nhớ mình đã trải qua bao nhiêu chuyến đò, nhưng những gương mặt trẻ, tiếng gọi “mẹ ơi” của thương binh vẫn còn nguyên trong ký ức.
“Có lần bom nổ sát con đò, hai chiến sĩ hy sinh ngay trước mắt tôi. Tôi nắm chắc tay chèo, siết chặt khẩu súng, cố giữ bình tĩnh để không đánh mất tay lái, nhưng trong lòng thì nặng trĩu. Chiến tranh thật khốc li/ệt, để lại quá nhiều đau thương, mất mát”, bà Thu nghẹn giọng chia sẻ.
Hạnh phúc ngày đoàn viên
Đất nước thống nhất, đến năm 1976, bà Thu và ông Nguyễn Câu, người bà đã dạm ngõ trước chiến tranh, mới có ngày đoàn tụ. Cuộc gặp gỡ sau bao năm xa cách trở thành kỷ niệm khắc sâu trong ký ức của họ, là món quà mà số phận ban tặng, bù đắp cho quãng thanh xuân đầy mất mát, hy sinh.
Năm 1978, khi cụ Nguyễn Con qua đời, vợ chồng bà tiếp tục gắn bó với dòng Thạch Hãn bằng nghề cào hến, lặng lẽ sống cuộc đời bình dị như bao người dân khác trong vùng.
Nếu nhân vật Hồng trong Mưa đỏ là hình tượng của những người phụ nữ kiên cường nhưng phải gánh chịu nỗi đau mất đi người mình thương, thì câu chuyện đời thực của bà Thu và ông Câu lại là minh chứng sống động cho một tình yêu son sắt, đã vượt qua bom đạn để đi đến đoàn viên.
“Trong chiến tranh, có khi sống chết chỉ tính bằng giờ, bằng phút. Vợ chồng tôi may mắn được đoàn tụ sau ngày đất nước thống nhất, có thêm 4 người con, được sống hạnh phúc bên nhau là thấy mãn nguyện rồi”, ông Nguyễn Câu tâm sự.
Giờ đây, dù sức khỏe yếu đi nhiều do di chứng chiến tranh và bệnh tiểu đường, vợ chồng bà Thu vẫn giữ cho mình sự vui vẻ, hạnh phúc, trân trọng hòa bình. Ngôi nhà nhỏ của bà Thu trở thành điểm hẹn của nhiều người, nơi họ lắng nghe bà kể chuyện vượt sông Thạch Hãn, chạm tay vào ký ức sống động của mùa Hè đỏ lửa năm ấy.



