Bài viết

Câu chuyện 324

Nghệ An06/07/2026Nguyễn Văn Nhật Khôi3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Nguyễn Văn Nhật Khôi

Lớp 11T2

Trường THPT Đô Lương I

CHỦ ĐỀ: “ CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Tôi tên là Nguyễn Văn Phương, sinh năm 1958 tại một làng quê thuộc huyện Đô Lương cũ, nay là xã Đô Lương mới, tỉnh Nghệ An. Quê tôi là vùng trung du bán sơn địa, ruộng đồng chật hẹp xen lẫn đồi núi, đời sống bà con quanh năm vất vả với cây lúa nước, ngô và nương rẫy. Năm 1978, tôi vừa tròn 20 tuổi, đang cùng bố mẹ cày cấy thì lệnh động viên đến. Tiếng súng ở biên giới Tây Nam ngày càng khốc liệt. Khmer Đỏ dưới thời Pol Pot không chỉ giết hại đồng bào Campuchia mà còn liên tục sang sát hại dân thường Việt Nam dọc biên giới. Là thanh niên xứ Nghệ, tôi nghe theo lời kêu gọi của Tổ quốc, thu xếp gọn gàng, tạm biệt cha mẹ và lên đường nhập ngũ.

Tôi được biên chế vào đơn vị thuộc Quân khu 4, sau đó chuyển sang tham gia chiến trường Tây Nam. Từ Nghệ An hành quân vào Nam, rồi tiến lên biên giới Tây Ninh, Đồng Tháp, An Giang và sâu vào đất Campuchia. Chiến trường Tây Nam khắc nghiệt lắm. Mùa khô thì bụi đỏ mù mịt, nắng cháy da cháy thịt. Mùa mưa thì rừng ngập nước, bùn lầy đến tận đầu gối, muỗi vắt bu đầy người, bệnh sốt rét hành hạ suốt ngày đêm. Ăn thì chủ yếu gạo sấy, cá khô, rau rừng. Nhiều đêm chúng tôi nằm võng giữa rừng già, mưa dột ướt hết người mà vẫn phải canh gác cẩn thận.

Khmer Đỏ đánh rất man rợ. Chúng dùng bẫy chông, hầm chông, mìn claymore, phục kích bất ngờ. Có những đêm chúng la hét, đánh trống chiêng rồi xông lên như những bóng ma trong rừng. Trận nào cũng ác liệt. Tôi chứng kiến rất nhiều đồng đội ngã xuống ngay trước mắt. Có anh bị trúng đạn trong lúc xung phong, có anh dẫm phải mìn, có anh hy sinh khi đang cõng đồng đội bị thương. Máu của các anh thấm đỏ cả đất rừng Campuchia.

Tôi nhớ nhất những ngày tháng 1 năm 1979, khi đơn vị chúng tôi phối hợp với lực lượng cách mạng Campuchia tiến công giải phóng Phnom Penh. Cả đơn vị vừa đánh vừa tiến, vượt qua bao gian khổ. Khi vào được thủ đô, cảnh tượng thật đau lòng: dân chúng gầy guộc, mắt trũng sâu vì đói khát và kinh hoàng trước chế độ diệt chủng. Nhiều gia đình bị giết chỉ vì biết chữ hay đeo kính. Chúng tôi vừa đuổi đánh tàn quân Pol Pot, vừa giúp dân đào giếng, sửa nhà, phát gạo cứu đói. Nhiều bà con Campuchia ôm chúng tôi khóc, gọi chúng tôi là “anh giải phóng”.

Sau đó, đơn vị tôi vẫn ở lại Campuchia nhiều năm để truy quét tàn quân Khmer Đỏ trong rừng sâu. Những năm 1980-1982, chúng tôi liên tục hành quân, phục kích, càn quét. Có lần suýt mất mạng vì bị phục kích, có lần phải cõng đồng đội bị thương chạy bộ hàng chục cây số trong rừng già. Nhiều đêm không ngủ, tai luôn căng ra nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất.

Giờ nghĩ lại, dù gian khổ và mất mát rất nhiều, tôi không hối hận. Chúng tôi ra đi không phải để xâm lược ai, mà để bảo vệ biên giới Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Hàng vạn đồng đội đã nằm lại mãi mãi trên chiến trường K. Máu của các anh đã góp phần mang lại hòa bình cho hai dân tộc.

Bây giờ tôi đã ngoài 60 tuổi, sức khỏe không còn như xưa, nhưng mỗi khi nghe nhắc đến biên giới Tây Nam hay Khmer Đỏ, lòng tôi vẫn không yên. Tôi tự hào vì đã là một người lính Cụ Hồ, một người con của Nghệ An – đã góp một phần nhỏ bé vào trang sử hào hùng của dân tộc. Mong các cháu, các thế hệ sau đừng quên những hy sinh thầm lặng của thế hệ chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện 324 | Câu chuyện thời hoa lửa