Bài viết

Câu chuyện 326

Nghệ An06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Thái Minh Nguyệt

Lớp: 11T2

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Tên ông là Thái Ngô Thịnh, sinh ngày 1/6/1949.Ông từng tham gia bộ tư lệnh quân khu 4, tích cực tham gia vào dân công hỏa tuyến trong cuộc kháng chiến chống Mỹ khốc liệt.

Ông ngồi đó, tay đặt nhẹ lên đầu gối, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi rất xa trong ký ức. Rồi ông chậm rãi kể:“Ngày ấy, chiến trường không giống như tụi con tưởng tượng đâu… Không phải lúc nào cũng là tiếng súng, mà là cả một bầu không khí căng như dây đàn. Ban ngày thì lặng im, chỉ nghe tiếng gió lùa qua rừng, tiếng lá khô dưới chân. Nhưng đêm xuống… là lúc mọi thứ bắt đầu.”

Ông dừng lại một chút, như để nhớ lại.“Có những đêm hành quân xuyên rừng, trời tối đen như mực. Địch thả pháo sáng xuống, cả cánh rừng bỗng trắng xóa như ban ngày. Tụi ông phải nằm ép xuống đất, không dám thở mạnh. Chỉ cần một cử động nhỏ thôi… là có thể không còn cơ hội trở về.”

Giọng ông trầm xuống.“Bom đạn thì ác liệt lắm. Có khi đang ăn dở bữa cơm, còi báo động vang lên, tất cả bỏ lại, lao xuống hầm. Đất đá rung chuyển, tai ù đi… Có đồng đội hôm trước còn cười nói, hôm sau đã không còn nữa.”Ông nhìn sang người đối diện, ánh mắt vừa hiền vừa sâu.“Nhưng tụi ông không sợ. Không phải vì gan dạ hơn ai… mà vì lúc đó, ai cũng nghĩ đơn giản lắm: nếu mình không đứng lên, thì đất nước này sẽ ra sao?”

Ông mỉm cười nhẹ.“Khó khăn, mất mát nhiều lắm… nhưng cũng có những điều không bao giờ quên. Một miếng lương khô chia nhau, một ngụm nước chuyền tay, hay chỉ là một câu động viên giữa lúc nguy hiểm. Chính những thứ nhỏ bé đó… giữ cho tụi ông đứng vững.”Rồi ông khẽ nói, giọng đầy tự hào:“Chiến tranh qua rồi, nhưng ký ức thì vẫn còn. Và điều khiến ông vui nhất… là thế hệ tụi con bây giờ được sống trong hòa bình. Đó là điều mà cả một thế hệ đã đánh đổi.”

Căn phòng lại trở nên yên lặng. Nhưng lần này, sự yên lặng ấy không còn bình thường nữa—nó mang theo cả một thời kỳ lịch sử nặng trĩu, vừa đau thương, vừa đáng tự hào.

Nghe câu chuyện của người cựu chiến binh, em cảm thấy một sự lắng đọng rất sâu. Đó không chỉ là nỗi xúc động trước những mất mát, gian khổ của chiến tranh, mà còn là sự khâm phục và biết ơn đối với thế hệ đi trước. Những chi tiết giản dị như bữa cơm dang dở, miếng lương khô chia nhau hay những đêm nằm im dưới ánh pháo sáng… khiến em nhận ra chiến tranh không hề “hào hùng” theo cách mình từng tưởng tượng, mà là vô cùng khắc nghiệt và đầy hy sinh.

Từ đó, em rút ra được nhiều bài học ý nghĩa. Trước hết là bài học về lòng yêu nước – một tình cảm không cần phải nói lớn lao, mà thể hiện qua hành động, qua sự sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần. Thứ hai là bài học về sự trân trọng hòa bình. Cuộc sống yên ổn hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí là cả tính mạng của biết bao con người. Cuối cùng, em hiểu rằng mình cần sống có trách nhiệm hơn: học tập tốt, rèn luyện bản thân, và góp phần nhỏ bé của mình để xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện 326 | Câu chuyện thời hoa lửa