Bài viết

Câu chuyện 33:

Một lần khác, trong buổi sinh hoạt Đoàn thanh niên xã, bác bí thư chi bộ cũ kể cho chúng tôi nghe về những năm 1930–1931 ở Nghệ An. Giọng bác chậm rãi, không hoa mỹ, nhưng mỗi câu nói đều khiến cả hội trường im lặng.

Nghệ An03/07/2026Nguyễn Thị Như Ngọc (Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA TRONG LỜI KỂ NGƯỜI LÀNG

Một lần khác, trong buổi sinh hoạt Đoàn thanh niên xã, bác bí thư chi bộ cũ kể cho chúng tôi nghe về những năm 1930–1931 ở Nghệ An. Giọng bác chậm rãi, không hoa mỹ, nhưng mỗi câu nói đều khiến cả hội trường im lặng.

Bác nhắc đến Ngô Trí Siên – người con của xã Lam Sơn – như một trong những thanh niên đã tham gia phong trào yêu nước thời ấy.

“Thời đó,” bác nói, “người ta không có nhiều thứ để mất, nhưng lại có một thứ rất lớn để giữ: niềm tin rằng quê hương rồi sẽ đổi thay.”

Tôi nhìn xuống cuốn sổ tay, không dám viết nhanh. Tôi sợ mình sẽ bỏ sót điều gì đó quan trọng hơn chữ nghĩa.

Bác kể tiếp rằng những năm ấy, phong trào đấu tranh ở Nghệ Tĩnh lan rộng, nhiều người dân và thanh niên tham gia. Nhưng cũng chính trong thời gian đó, nhiều mất mát đã xảy ra. Những người như Ngô Trí Siên đã nằm lại rất sớm, khi con đường cách mạng còn đầy thử thách.

Không có hình ảnh nào được lưu lại. Không có lời trăng trối được ghi chép. Chỉ có tên ông còn lại trong ký ức làng và trong những tấm bia lặng lẽ giữa nghĩa trang.

Khi buổi sinh hoạt kết thúc, tôi ra sân đứng một mình rất lâu. Tôi nghĩ về điều bác nói: “niềm tin”.

Một niềm tin có thể khiến con người ta bước qua sợ hãi, bước qua mất mát, để chọn điều lớn hơn chính mình.

Ngày 19/03/1931, Ngô Trí Siên đã dừng lại hành trình của mình.

Nhưng từ chính sự dừng lại ấy, câu chuyện về ông vẫn tiếp tục được kể lại – từ người già đến người trẻ, từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Và tôi hiểu rằng, mình đang sống trong phần tiếp nối của những câu chuyện ấy.

Không phải để nhớ cho đủ.

Mà để sống cho xứng đáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn