Bài viết

Câu chuyện 346

Nghệ An06/07/2026Nguyễn Đình Trường1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi gặp gỡ và phỏng vấn ông Hòa, một cực chiến binh đã tham gia chiến trường miền Nam, ông ấy đã kể lại cho em nghe:

Tôi tên là Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1950, quê ở xa Thuần Trung tỉnh Nghệ An. Năm tôi tròn mười tám tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, tôi rời mái nhà tranh, rời mẹ già và cánh đồng lúa quen thuộc để lên đường vào Nam chiến đấu.

Những năm tháng ở chiến trường miền Nam là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời tôi. Bom đạn ác liệt, rừng sâu nước độc, nhiều khi cái sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Tôi đã chứng kiến đồng đội của mình ngã xuống ngay bên cạnh, có người hôm qua còn cười nói, hôm sau đã không còn nữa. Mỗi lần như vậy, đau lắm, nhưng cũng chính nỗi đau ấy lại biến thành ý chí để chúng tôi tiếp tục chiến đấu.

Điều giúp tôi và anh em vượt qua tất cả chính là niềm tin vào ngày đất nước được thống nhất. Trong những đêm hành quân, chúng tôi thường nhắc về quê hương – về bát canh rau muống, về tiếng mẹ gọi, về con đường làng đầy bụi đỏ. Những điều giản dị ấy lại trở thành động lực lớn lao.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin giải phóng hoàn toàn miền Nam, tôi đã không kìm được nước mắt. Đó không chỉ là chiến thắng, mà là sự đánh đổi bằng biết bao xương máu của đồng đội.

Giờ đây, khi đã trở về quê hương Nghệ An, sống những ngày bình yên, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Tôi chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng: những gì các cháu đang có hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng cả một thời tuổi trẻ của biết bao người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện 346 | Câu chuyện thời hoa lửa