Câu chuyện 348
Nguyễn Đăng Bảo An – 11T2
Chiều hôm đó, tôi ngồi bên hiên, nghe ông cụ Tư trong xóm kể chuyện. Giọng ông chậm rãi, trầm khàn, như từng câu chữ đều bước ra từ một quãng đời rất xa.
“Cái thời tụi tôi, người ta gọi là thời hoa lửa đó cháu…
Hồi ấy tôi mới mười tám, còn ham chơi lắm. Chưa kịp nghĩ gì về tương lai thì đã phải khoác ba lô lên đường. Ngày đi, má tôi không khóc, chỉ dúi vào tay tôi nắm cơm rồi nói: ‘Ráng sống mà về.’ Nghe đơn giản vậy thôi, mà theo tôi suốt cả đời.”
Ông nhìn ra xa, đôi mắt đục như phủ một lớp sương ký ức.
“Ra chiến trường rồi mới biết… chiến tranh không giống chuyện kể. Bom rơi bất chợt, đất rung lên từng hồi. Có bữa đang ăn dở miếng cơm, phải lao xuống hầm. Có khi vừa cười nói với nhau xong… quay lại đã không thấy người đâu nữa.”
Ông dừng lại, thở nhẹ.
“Nhưng cũng chính lúc đó, tụi tôi mới hiểu thế nào là tình người. Anh em chia nhau từng ngụm nước, từng miếng ăn. Có đứa bị thương, cả đơn vị thay nhau cõng đi. Không ai bỏ ai cả.”
Giọng ông chùng xuống:
“Tôi có thằng bạn thân… tên Lâm. Nó hay cười lắm, lúc nào cũng bảo sau này về sẽ cưới vợ, làm ruộng, sống yên ổn. Vậy mà một trận bom… nó nằm lại. Hôm đó tôi chỉ kịp nắm tay nó… rồi nó đi.”
Không gian im lặng một lúc lâu.
“Sau này hòa bình, tôi trở về. Làng xóm thay đổi nhiều lắm… người còn, người mất. Tôi sống tiếp, sống thay cho cả những người đã không trở về.”
Ông khẽ cười, nụ cười vừa hiền vừa buồn:
“Người ta nói thời đó là đau thương… nhưng với tôi, nó cũng đẹp lắm. Vì giữa lửa đạn, tụi tôi đã sống hết mình, thương nhau thật lòng, và tin vào một ngày mai yên bình.”
Gió chiều thổi qua, mang theo mùi khói bếp xa xa. Tôi nhìn ông cụ, bỗng thấy những năm tháng ấy tuy đã qua, nhưng chưa bao giờ thực sự rời đi.
Có lẽ, thời hoa lửa không chỉ là ký ức của ông…
Mà là một phần của lịch sử – được giữ lại qua những câu chuyện như thế này.



