Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện 355: VÕ THỊ SÁU-NỮ ANH HÙNG MIỀN ĐẤT ĐỎ.

“ Yêu đất nước mình chống bọn thực dân không phải là một tội”.Câu nói ấy như một lời tuyên bố dứt khoát thể hiện niềm yêu nước tuyệt đối của người con gái huyền thoại vùng đất đỏ,đồng thời cũng thể hiện tinh thần thách thức coi thường bọn thực dân xâm lược.Và không ai hết người con gái ấy là Võ Thị Sáu người anh hùng dân tộc mà nhiều người vẫn thường nhắc đến với danh hiệu Nữ anh hùng lực lượng Vũ trang Nhân dân trẻ nhất.

Hưng Yên06/12/2025Đỗ Thị Diệu Anh (Trường THPT Nguyễn Siêu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ


ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU

Họ tên : Đỗ Thị Diệu Anh

Lớp :11H

Câu chuyện 355:

VÕ THỊ SÁU - NỮ ANH HÙNG MIỀN ĐẤT ĐỎ.

“ Yêu đất nước mình chống bọn thực dân không phải là một tội”.Câu nói ấy như một lời tuyên bố dứt khoát thể hiện niềm yêu nước tuyệt đối của người con gái huyền thoại vùng đất đỏ,đồng thời cũng thể hiện tinh thần thách thức coi thường bọn thực dân xâm lược.Và không ai hết người con gái ấy là Võ Thị Sáu người anh hùng dân tộc mà nhiều người vẫn thường nhắc đến với danh hiệu Nữ anh hùng lực lượng Vũ trang Nhân dân trẻ nhất.

Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu sinh năm 1933 quê ở xã Phúc Long Thọ huyện Đất đỏ tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống yêu nước, miền quê giàu truyền thống cách mạng nhưng phải chứng kiến cảnh thực dân Pháp bóc lột đồng bào, tàn phá quê hương nên sớm đã căm thù giặc. 12 tuổi chị được anh trai là Võ Văn Me giác ngộ và theo anh trốn lên chiến khu Việt Minh để giúp cách mạng qua nhiều lần làm việc chị được kết nạp vào đội Công an xung phong đất đỏ lúc 14 tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang học tập và lao động thì chị đã làm một việc vô cùng to lớn cho đất nước đó là vừa làm nhiệm vụ mua hàng,vừa làm nhiệm vụ giao liên để nắm tình hình địch. Nhờ có tinh thần yêu nước và sự mưu trí,lanh lẹ nên chị luôn hoàn thành nhiệm vụ được phân công một cách xuất sắc.

Trong đó nổi bật nhất phải kể đến trận diệt tên cai tổng nổi tiếng ác ôn Đất Đỏ vào năm 1949 chị đã dùng lựu đạn phá cuộc mít tinh tuyên truyền do Pháp thực hiện tại huyện.Từ đó bọn thực dân Pháp vô cùng lo sợ và căm tức chị nên chúng đã ra sức truy lùng ráo riết thông tin của chị.Cho thấy thực dân Pháp đã áp đặt chính sách bóc lột và khủng bố nhân dân ta bằng vũ lực thật là lũ thực dân đáng khinh bỉ,sử dụng các âm mưa hèn hạ để chiếm dân tộc ta nhưng làm gì dễ dàng vậy.Việt Nam lúc đó là một nước bị đàn áp,tra tấn nhưng nhân dân vẫn kiên cường,bất khuất giành độc lập dân tộc.Trong lúc đó,Võ Thị Sáu là biểu tượng của tuổi trẻ đáng noi theo nhưng số phận ấy lại vô cùng trái ngang.Trong một chuyến công tác tại quê nhà chị đã bị quân Pháp bắt và đưa vào nhà tù Đất đỏ,chị bị quân Pháp dùng nhiều thủ đoạn tra tấn dã man nhưng chúng không lấy được lời khai nào của chị nên đã đưa chị về giam giữ ở khám Chí Hòa.Trước tinh thần đấu tranh quyết liệt và không nao núng của chị dù không có bằng chứng nhưng thực dân Pháp cùng bọn tay sai kết án tử hình cho chị.Nhưng do còn quá nhỏ tuổi nên bản án đã được hoãn lại khi chị đủ tuổi,ngày 23 tháng 1 năm 1952 khi vừa tròn 19 tuổi chị bị đưa ra xử bắn khi bị 2 tên lính áp giải chị

“Vẫn ung dung mỉm cười

Ngắt một đóa hoa tươi

Chị cài lên mái tóc

Đầu ngẩng cao bất khuất

Ngay trong phút hi sinh

…”

Đối mặt với cái chết điều khiến người con gái Đất đỏ “ân hân nhất là chưa diệt hết bọn thực dân và tay sai cướp nước”.Khi ra pháp trường chị nhất quyết không quỳ,không bịt mắt “ Tao chỉ biết đứng không biết quỳ” ; “ Không cần bịt mắt tôi hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người” đó là 2 câu nói mà chị nói cho người chuẩn bị bắn chị chứng tỏ tinh thần bất khuất của chị khi sắp ra đi điều này càng làm bọn thực dân tức hơn.Cùng lúc đó chị hát bài Tiến quân ca giọng hát trong trẻo vang giữa Côn đảo đó là tiếng hát lòng yêu nước của tuổi trẻ không bao giờ lụi tắt.Sau bài hát đó chị đã hét thẳng vào mặt bọn thực dân đang đứng trước mặt và nói “VIỆT NAM ĐỘC LẬP MUÔN NĂM,HỒ CHỦ TỊCH MUÔN NĂM” khi nói xong cũng là tiếng súng nổ âm thanh ấy vang vọng đất trời.Đến ngày nay người ta vẫn đồn với nhau rằng:Mỗi khi gió biển thổi qua nghe như có tiếng hát Tiến quân ca vang lên từ mộ chị.

Tinh thần yêu nước là cái gì đó khiến con người ta nể phục những người mang trong mình dòng máu dân tộc họ dù có phải hi sinh thì cũng không bao giờ bán nước đó là cái cần có trong mỗi con người Việt Nam.Và khi nhắc đến mảnh đất thấm đương máu xương của những vị anh hùng thì người ta nhớ đến “Đóa hoa đỏ nở giữa bão đạn” cái tên khiến bao tên giặc Pháp phải sợ. Hình tượng lịch sử ấy cần được mang vào giáo dục nhắc nhở tình yêu nước,đoàn kết và các dân tộc trên mảnh đất hình chữ S.Là thế hệ trẻ chúng em cần phát huy tinh thần đó và bảo vệ các công lao mà người đi trước đã để lại và nằm xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn