Mẹ Việt Nam Anh hùng

Câu chuyện 363.Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ

Mẹ Nguyễn Thị Thứ (sinh năm 1904, mất năm 2010), quê ở xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, là người mẹ vĩ đại với những cống hiến và mất mát không gì sánh được trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Mẹ Thứ có 12 người con (11 trai và 1 gái) thì 9 con trai hy sinh. Con đầu và cũng là con gái duy nhất - bà Lê Thị Trị là thương binh, cũng được trao tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH) khi có chồng và 2 con gái là liệt sĩ. Như vậy gia đình mẹ Thứ có 12 liệt sĩ.

Hưng Yên07/12/2025Châu Thị Ngọc Diệp (THPT Nguyễn Siêu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU

Học sinh : Châu Thị Ngọc Diệp

Lớp: 11I

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ

Những năm tháng thanh xuân của Mẹ là cảnh liên tục chứng kiến chồng con vào chiến trường. Mẹ Thứ ở nhà tần tảo nuôi con và cháu khôn lớn. Suốt 30 năm, Mẹ cần mẫn cùng các con đào hầm trong vườn để nuôi giấu chiến sĩ cách mạng hoạt động bí mật ngay trong lòng địch. Bao đêm dài Mẹ thao thức canh chừng nhiều cuộc họp quan trọng của cán bộ, chiến sĩ ngay dưới những căn hầm bí mật trong khu vườn nhà. Mẹ luôn để ngọn đèn sáng bên bàn thờ làm ám hiệu an toàn cho cán bộ, du kích đi về hoạt động.

Vườn nhà Mẹ rộng, có 5 căn hầm bí mật. Quanh vườn có nhiều cây xanh và cỏ, nuôi nhiều bò để ngụy trang. Lúc an toàn, mẹ Thứ và các con mở hé cửa hầm để mọi người dễ thở và khi có động thì lại giả vờ trông coi bò để chỉnh sửa, ngụy trang lại miệng hầm. Hàng trăm cán bộ, bộ đội, du kích được gia đình mẹ Thứ chở che, chăm sóc... “Mẹ hiền từ, nhiệt tình, thương anh em bộ đội giải phóng như con của mình. “Mỗi dịp ghé về thăm, Mẹ dặn dò từng li, từng tí: "Sự nghiệp cách mạng còn dài, tụi bây phải cẩn thận", một cựu chiến binh từng được Mẹ chở che cho biết.

Thực sự hiếm có bà Mẹ nào gánh chịu nhiều khổ đau như Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Người ta nói nước mắt có thể giúp vơi đi nỗi đau, nên khi Mẹ đã không còn nước mắt để khóc, nỗi đau đó là không thể tả bằng lời nữa rồi… Bao lần tiễn chồng, đưa con đi là ngần ấy lần vời vợi chồng con biền biệt không về. Vẫn biết sự khốc liệt của chiến tranh, ngày đi không biết ngày về, nhưng Mẹ vẫn nuốt nước mắt vào lòng để tiễn con lên đường vào nơi bom đạn. Vì vậy, tôi đã luôn tự hỏi “Nghị lực nào giúp Mẹ vẫn quyết làm và rồi vượt lên nỗi đau mất con và oan khuất?!”. Câu trả lời mà tôi vẫn tự trả lời và vẫn tâm đắc nhất: là tình yêu đất nước, nỗi khát khao độc lập tự do cho dân tộc. Đó cũng là đức hy sinh, là tâm chất lớn lao của những người Mẹ Việt Nam.

Khi hòa bình về , ngôi nhà của mẹ không còn bóng dáng thân quen. Chỉ có chiếc bàn thờ dài như dòng sông chưa từng dứt thương nhớ.Mẹ được phong tặng danh hiệu bà mẹ Việt Nam anh hùng ,như một cách đất nước đặt tay lên trái tim mẹ và nói lời tri ân.

Năm 2010, mẹ rời cõi đời ở tuổi 106.Mẹ ra đi nhẹ như chiếc lá cuối mùa,nhưng điều mẹ để lại thì nặng như kí ức dân tộc..Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một người mẹ của 12 người con,mẹ là người mẹ của cả những trang lịch sử sáng lên giữa thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn