Câu chuyện 366.Mẹ Suốt – Người mẹ chèo đò giữa bom đạn Nhật Lệ.
Tháng 10 năm 1968, bầu trời Quảng Bình đen đặc khói bom. Sông Nhật Lệ ngày nào cũng rung lên như muốn nổ tung vì tiếng gầm rít của máy bay Mỹ. Mặt nước chẳng còn là dòng sông hiền hòa nữa, nó biến thành một bãi chiến trường khổng lồ, nơi sóng gió, bom đạn và cái chết quần nhau từng giây từng phút. Nhưng giữa cơn bão lửa ấy, người ta vẫn thấy một bóng dáng mảnh mai, dáng hình đã còng xuống nhưng bước chân thì rắn như đá núi: đó là mẹ Suốt.

ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU
Học sinh:Đặng Quỳnh Trang
Lớp:11I
Mẹ Suốt – Người mẹ chèo đò giữa bom đạn Nhật Lệ.
Tháng 10 năm 1968, bầu trời Quảng Bình đen đặc khói bom. Sông Nhật Lệ ngày nào cũng rung lên như muốn nổ tung vì tiếng gầm rít của máy bay Mỹ. Mặt nước chẳng còn là dòng sông hiền hòa nữa, nó biến thành một bãi chiến trường khổng lồ, nơi sóng gió, bom đạn và cái chết quần nhau từng giây từng phút. Nhưng giữa cơn bão lửa ấy, người ta vẫn thấy một bóng dáng mảnh mai, dáng hình đã còng xuống nhưng bước chân thì rắn như đá núi: đó là mẹ Suốt. Mẹ đứng trên mũi con đò nan, chiếc khăn vấn bạc màu vì gió biển bay phấp phới, hai cánh tay gân guốc nắm chặt cây dầm tre. Ở tuổi mà người ta đã nghỉ ngơi, sống yên phận với cháu con, mẹ lại một mình đứng giữa trời bom tuyết, làm cái việc mà ít ai dám làm: đưa chiến sĩ vượt sông trong lúc giặc đang trút bom xuống như mưa đá.
Mặt nước lúc đó đỏ quạch vì ánh lửa. Bom nổ sát mặt sông làm cả dòng nước nổi bọt trắng xóa. Vậy mà mẹ vẫn đứng thẳng như một cây cột chống bão, miệng chỉ kịp quát lớn, giọng xé cả gió biển:
– Các con bám chắc vào! Đò vượt!
Tiếng rít của máy bay Mỹ như xé toạc cả bầu trời. Một loạt bom rơi xuống phía thượng nguồn, mặt sông bật lên từng cột nước cao hơn cả ngọn tre đầu làng. Chiến sĩ trên đò hoảng hốt cúi rạp xuống, nhưng mẹ vẫn trụ vững, đôi mắt sáng lên không phải vì sợ mà vì khí khái của người mẹ Việt Nam trong thời loạn lửa. Có lần, một quả bom rơi gần đến mức cát sông bắn thẳng vào mặt mẹ. Mảnh bom xé toạc ống tay áo, để lại một đường rách sâu tím đen. Máu chảy ướt cả cánh tay, nhưng mẹ chỉ cười khẩy:
– Bom đạn hắn rứa thôi. Còn sống là còn chèo.
Đêm ấy, bom Mỹ đánh dữ dội đến mức mặt sông Nhật Lệ trông như một miệng lò rực đỏ. Gió thốc, sóng đánh nghiêng con đò. Một chiến sĩ trẻ run giọng nói nhỏ:
– Mẹ ơi, nguy hiểm quá… Hay ta quay lại…Mẹ bật cười, giọng mẹ vang lên rắn như thép:
– Răng mà quay? Các con ngoài mặt trận còn đánh đạn lớn hơn. Mẹ còn đứngđây thì đò còn băng qua. Chết thì chết cho đáng!
Câu nói ấy khiến cả chiến sĩ lẫn người dân ven bờ nghe xong đều sởn gai ốc. Không ai ngờ một người đàn bà nhỏ bé lại có khí phách dữ dội hơn cả tiếng bom đang nổ tung trời.
Rồi có một buổi chiều định mệnh. Máy bay Mỹ trút xuống một tràng bom dài như muốn xé đôi dòng Nhật Lệ. Con đò của mẹ đang giữa sông thì sóng nổ chụp lên như lửa cháy. Cảkhối nước dâng lên, quất thẳng vào người mẹ. Đò chao đảo dữ dội. Chiến sĩ trên đò la lên:
– Mẹ! Mẹ ngã mất!
Nhưng mẹ vẫn đứng vững. Cả người mẹ run lên vì lực bom, nhưng cây dầm tre vẫn không rời tay. Mặt mẹ đầy đất cát, máu từ vết thương chảy thành dòng nhưng đôi mắt vẫn không hề yếu đi. Mẹ nén một hơi, hét lên, giọng gắt như lệnh:
– Đò phải qua! Còn một người trên đò cũng phải qua! Bom hắn không giết được mẹ mô!
Chiếc đò lại lao đi. Lửa bom vẫn nổ ầm ầm sau lưng, nhưng mẹ chèo mạnh đến mức từng mạch máu trên tay nổi lên như sắp vỡ. Khi đưa được chiến sĩ lên bờ an toàn, mẹ mới khụy xuống, mồ hôi và máu hòa với cát thành từng vệt dài. Ai chạy lại đỡ mẹ cũng nghe mẹ nói nhỏ một câu mà giọng vẫn đầy tự hào:
– Mẹ còn sống… là mẹ còn chèo…
Người dân Quảng Bình kể rằng, những đêm mưa bom sáng loé, họ thấy bóng mẹ đứng trên đầu đò, tóc bạc bay như ánh sáng cuối cùng giữa bầu trời đen đặc. Mẹ trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, của người mẹ Việt Nam sẵn sàng đặt máu mình lên dòng sông để đưa con qua chiến tuyến.
Rồi đến một ngày, giặc Mỹ đánh phá đường 12. Bom rơi dày đặc như muốn nuốt trọn hồ nước trước mặt. Mẹ Suốt mất trong cơn bom dữ ấy. Khi người ta tìm thấy thi thể mẹ, tay mẹ vẫn nắm chặt lấy cán dầm đã mòn bóng vì năm tháng.
Người ta nói rằng mẹ ngã xuống trong chính tư thế mà cả đời mẹ sống: tư thế của một người chèo đò đưa con qua bão lửa.
Thời hoa lửa đã tạo nên những con người phi thường. Và mẹ Suốt – người mẹ gầy nhỏ, mộc mạc – chính là ngọn đuốc bừng sáng giữa dòng Nhật Lệ đỏ lửa năm nào.
Một đời đơn sơ mà rực rỡ. Một cái chết bình dị nhưng vĩ đại.
Vì vậy mà người dân Quảng Bình vẫn nhắc mãi:
“Giặc có thể đốt cháy cả bầu trời, nhưng không đốt được lòng can trường của mẹ Suốt.”


