Câu chuyện 369.Nữ du kích Võ Thị Sáu
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, miền Nam Việt Nam là nơi bom đạn dày đặc, nhưng cũng là nơi tuổi trẻ bừng lên tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước. Trong bối cảnh đó, một cô gái trẻ tên Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường, bất khuất và hy sinh vì Tổ quốc.

ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU
Học sinh: Đỗ Diệu Hà
Lớp: 11I
NỮ DU KÍCH VÕ THỊ SÁU.
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, miền Nam Việt Nam là nơi bom đạn dày đặc, nhưng cũng là nơi tuổi trẻ bừng lên tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước. Trong bối cảnh đó, một cô gái trẻ tên Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường, bất khuất và hy sinh vì Tổ quốc.Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Bà Rịa – Vũng Tàu. Sau khi thực dân Pháp tái chiếm khu vực Đất Đỏ vào cuối năm 1945, nhiều người trong gia đình, bạn bè, đồng hương của chị tham gia phong trào kháng chiến. Chị sớm giác ngộ cách mạng, từ bỏ việc học, giúp đỡ cha mẹ và bí mật tiếp tế, đặt liên lạc cho người thân hoạt động. Khi mới 15 tuổi,Võ Thị Sáu gia nhập phong trào du kích địa phương. Chị tham gia phục kích, phá kho lương thực, bảo vệ dân lành, và luôn được đồng đội kính trọng nhờ lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất. Khi mới khoảng 14–15 tuổi, chị được kết nạp vào Đội Công an xung phong Đất Đỏ, đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ nguy hiểm: liên lạc, tiếp tế, thu thập tin tức địch, bảo vệ dân làng.
Trong một trận phục kích ven làng, chị cùng đồng đội mai phục bên đường, chờ đoàn quân Pháp đi qua. Khi thấy quân địch, chị hô to:
“Cố lên! Chúng ta phải bảo vệ dân lành, không được để chúng qua được!”
Đồng đội đáp lời:
“Đã rõ, Sáu! Ta cùng nhau chiến đấu!”
Khi địch xuất hiện, Sáu ném lựu đạn, phối hợp tấn công bằng súng tự chế, khiến quân Pháp hoảng loạn và phải rút lui. Trận thắng vẻ vang này khiến chị được đồng đội kính trọng, nhưng cũng khiến chị bị quân Pháp để ý và truy lùng. Trong một đêm khác, Sáu và đồng đội đột nhập kho lương thực của địch. Chị thì thầm với đồng đội:
“Nếu thành công, dân mình sẽ có lương thực để sống. Mỗi người phải cẩn thận!”
Sáu cùng đồng đội đột nhập kho lương thực của địch, phá hủy tài sản và gây tổn thất lớn cho quân Pháp. Trận này thể hiện sự gan dạ, thông minh và tinh thần chiến đấu cao của cô gái trẻ.
Sau khi phá kho, đồng đội reo lên:
“Chúng ta làm được rồi! Cả dân làng sẽ an toàn!”
Sáu mỉm cười nhưng vẫn cảnh giác, biết rằng nguy hiểm luôn rình rập xung quanh. Chị không chỉ chiến đấu trực diện mà còn đi thu thập tin tức, cảnh báo dân làng về các cuộc tuần tra của địch. Khi gặp đồng đội, Sáu nói:
“Chúng ta phải giữ mạng sống để tiếp tục chiến đấu. Dân làng cần chúng ta.”
Chị tham gia nhiều hoạt động ám sát, phá tề, diệt ác giúp bảo vệ quê hương. Có ghi chép rằng: vào năm 1948, chị đã nhận nhiệm vụ ném lựu đạn vào cuộc mít tinh tuyên truyền do địch tổ chức tại Đất Đỏ, gây kinh hoàng cho đám tay sai — đây là một trong những chiến công nổi bật của chị. Ngoài ra, chị nhiều lần lập công bằng cách phát hiện, tố giác gian tế, lũ tay sai — giúp bảo toàn lực lượng cách mạng. Khoảng cuối năm 1949 hoặc 1950, trong một lần cầm lựu đạn tấn công địch tại chợ Đất Đỏ, chị bị bắt. Chị bị giam giữ, tra tấn dã man nhưng không khai báo. Sau đó bị đưa tới khám Chí Hòa, rồi chuyển ra nhà tù Côn Đảo Prison (Côn Đảo, trước gọi là Poulo Condor) — nơi chị bị giam giữ riêng. Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi mới khoảng 18–19 tuổi, chị bị hành quyết bằng súng tại Côn Đảo. Khi bị xét xử công khai trước tòa chị không run sợ, vẫn giữ khí tiết và tinh thần dũng cảm:
“Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội.”
Khi bị yêu cầu quỳ hoặc xin khoan hồng, chị nói:
“Tao chỉ biết đứng, không biết quỳ.”
Khi được hỏi có điều hối tiếc không, chị đáp:
“Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước và lũ tay sai bán nước.”
Trước khi bị hành hình, chị trông quanh rồi mắt nhìn về quê hương và thốt lên :
“Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!
đả đảo thực dân Pháp.
VIỆT NAM độc lập muôn năm
Hồ Chủ Tịch muôn năm!.”
Có ghi lại rằng, trước lúc bị bắn, chị còn cất cao tiếng hát Tiến Quân Ca — bài quốc ca — để tiễn đưa chính mình, như một khúc ca khẳng định lòng yêu nước và niềm tin không tắt.



