Bài viết

Câu chuyện 37: NGỌN LỬA ĐIỆN BIÊN TRONG KÝ ỨC NGƯỜI LÀNG

Chiều hôm ấy, tôi theo đoàn thanh niên đến thăm gia đình chính sách trong xã. Trong căn nhà nhỏ, một bác già lấy từ chiếc rương cũ ra một tấm giấy đã úa màu thời gian. Bác nói chậm rãi:“Đây là giấy báo tử của anh Lê Hữu Ngữ… hy sinh ngày 17 tháng 1 năm 1954.”

Nghệ An03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA ĐIỆN BIÊN TRONG KÝ ỨC NGƯỜI LÀNG

Chiều hôm ấy, tôi theo đoàn thanh niên đến thăm gia đình chính sách trong xã. Trong căn nhà nhỏ, một bác già lấy từ chiếc rương cũ ra một tấm giấy đã úa màu thời gian.

Bác nói chậm rãi:“Đây là giấy báo tử của anh Lê Hữu Ngữ… hy sinh ngày 17 tháng 1 năm 1954.”

Cả căn phòng như lặng đi.

Không ai nói thêm câu nào trong vài giây dài.

Bác kể rằng anh Ngữ là tiểu đội trưởng trong Đại đoàn 304, tham gia chiến dịch lớn ở Điện Biên Phủ. Thời điểm ấy, cả nước đang dồn sức cho mặt trận cuối cùng, nơi quyết định vận mệnh dân tộc.

“Anh ấy đi khi còn rất trẻ,” bác nói, giọng nghèn nghẹn. “Nhưng tinh thần thì không trẻ. Anh ấy là người gương mẫu, luôn đi trước trong những nhiệm vụ khó khăn.”

Tôi nhìn ra khoảng sân nhỏ, nơi nắng chiều đang rơi xuống yên bình. Sự yên bình ấy đối lập hoàn toàn với những gì tôi đang nghe.

Tôi chợt hiểu:Hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được tạo nên từ những ngày tháng mà người ta phải đánh đổi cả tuổi trẻ, cả mạng sống.

Ngày 17/01/1954, giữa khói lửa Điện Biên, người tiểu đội trưởng quê Hương Xuân ấy đã dừng lại hành trình của mình.

Nhưng câu chuyện về ông thì không dừng lại.

Nó được kể lại trong gia đình, trong làng xóm, trong những buổi gặp mặt cựu chiến binh, trong những lần thắp hương tháng Bảy.

Tôi đứng dậy trước bàn thờ liệt sĩ, thắp một nén hương. Khói hương bay lên, mỏng và nhẹ, nhưng trong tôi lại nặng một điều gì đó rất khó gọi tên.

Có lẽ đó là sự biết ơn.

Có lẽ đó là trách nhiệm.

Bác già nhìn tôi rồi nói khẽ:“Các cháu bây giờ sống trong hòa bình là may mắn. Nhưng phải sống sao cho xứng với người đã nằm lại.”

Tôi gật đầu.

Không phải vì tôi đã hiểu hết chiến tranh.

Mà vì tôi bắt đầu hiểu giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn