Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện 375.ĐỒNG CHÍ NGUYỄN THỊ MINH KHAI.

Đêm Sài Gòn năm 1931 nóng hầm hập như bị ai úp một chảo lửa xuống. Phố xá im nhưng không yên bình: tiếng giày lính gõ trên mặt đường, tiếng còi báo động xa xa, mùi khói súng lẫn trong gió. Trên căn gác nhỏ cuối con đường Chasseloup-Laubat, Nguyễn Thị Minh Khai ngồi bên cửa sổ, tay siết tấm khăn tay mẹ thêu. Ánh sáng đỏ ngoài đường phản chiếu vào đôi mắt sáng và cứng như thép. Tiếng gõ cửa ba lần. Người đàn ông bước vào – dáng gầy, sắc mặt nghiêm, mắt sâu và sáng: Lê Hồng Phong. — Đêm nay phải rờ

Hưng Yên07/12/2025Hoàng Tùng Dương (Xã Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện 375.ĐỒNG CHÍ NGUYỄN THỊ MINH KHAI.

ĐOÀN TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU

Học sinh: Hoàng Tùng Dương

Lớp: 11I

Đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai.

Đêm Sài Gòn năm 1931 nóng hầm hập như bị ai úp một chảo lửa xuống. Phố xá im nhưng không yên bình: tiếng giày lính gõ trên mặt đường, tiếng còi báo động xa xa, mùi khói súng lẫn trong gió. Trên căn gác nhỏ cuối con đường Chasseloup-Laubat, Nguyễn Thị Minh Khai ngồi bên cửa sổ, tay siết tấm khăn tay mẹ thêu. Ánh sáng đỏ ngoài đường phản chiếu vào đôi mắt sáng và cứng như thép. Tiếng gõ cửa ba lần. Người đàn ông bước vào – dáng gầy, sắc mặt nghiêm, mắt sâu và sáng: Lê Hồng Phong. — Đêm nay phải rời thành phố. Đường dây ở Chợ Lớn đã bị theo dõi, anh nói, trải tấm bản đồ ra bàn. Minh Khai cúi xuống, ngón tay đặt đúng vị trí bị khoanh đỏ. — Đi lối này là rơi ngay vào lưới bọn mật thám. Ánh mắt họ gặp nhau một thoáng – lạnh, tỉnh táo, nhưng có sự hiểu nhau không cần lời. — Vòng lên Tân Định rồi ra đường tàu. Chỉ có vậy, anh kết luận. 1 giờ sáng, họ rời căn gác. Hai bóng người lướt qua các hẻm tối, nép sát vào tường mỗi lần ánh đèn pin lính Pháp quét ngang. Một lần, khoảng cách chỉ vài bước. Minh Khai nín thở, bàn tay vẫn giữ chặt tập tài liệu. Lê Hồng Phong đặt nhẹ tay lên vai cô, ra hiệu đứng im. Hơi thở hai người hòa vào nhau trong bóng tối, căng thẳng đến mức nghe được nhịp tim. Qua bốt gác cuối cùng, Minh Khai thấy đầu vai mình lạnh buốt. Chưa kịp nói, anh đã tháo khăn choàng của mình, quàng lên vai cô. — Cô giữ đi. Đêm nay còn dài. Cô nhìn anh – ánh mắt kiên quyết nhưng ấm. Giữa bóng tối, không ai nói đến tình cảm. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Minh Khai biết: giữa thời hoa lửa này, cô đã gặp được người có thể đi cùng mình đến cuối con đường

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn