Câu chuyện 386:MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ NGHÊ
Ngày 10 tháng 7 năm 1967, quân Mỹ tràn vào vùng Tà Linh càn quét dữ dội. Trước sự tàn bạo của địch, những người dân đi theo cách mạng buộc phải rút vào núi Hòn Kẽm để ẩn náu, trong đó có bà Lê Thị Nghê cùng đứa con trai mới gần bốn tháng tuổi – bé Lê Tân.
Trường THPT Nguyễn Siêu
Học sinh: Đỗ Thị Hương Giang
Lớp: 11K
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ NGHÊ
Ngày 10 tháng 7 năm 1967, quân Mỹ tràn vào vùng Tà Linh càn quét dữ dội. Trước sự tàn bạo của địch, những người dân đi theo cách mạng buộc phải rút vào núi Hòn Kẽm để ẩn náu, trong đó có bà Lê Thị Nghê cùng đứa con trai mới gần bốn tháng tuổi – bé Lê Tân.
Đêm núi Hòn Kẽm năm ấy như đặc quánh lại trong hơi thở hoảng loạn của cả trăm con người. Màn đêm miền Trung chìm trong sương núi, lạnh buốt và nặng nề như ôm lấy từng tảng đá, từng mái lá, từng số phận đang run rẩy trước bước chân càn quét của quân Mỹ. Tiếng trực thăng xa xa hòa lẫn tiếng chó sủa, tiếng giày đinh giẫm xuống nền lá khô, tất cả như một nhịp gõ tử thần đang tiến dần về phía những người dân vô tội trốn trong khe đá. Bên trong hang sâu chật chội và ngột ngạt ấy, mẹ Lê Thị Nghê ôm đứa con trai bé bỏng mới vài tháng tuổi vào ngực. Hơi thở trẻ thơ còn thơm mùi sữa, hơi ấm nhỏ nhoi ấy là tất cả những gì mẹ có giữa chiến tranh khốc liệt. Mẹ ép con sát vào lòng, đôi tay run nhẹ — không phải vì lạnh, mà vì sợ. Sợ tiếng khóc của con sẽ gọi kẻ thù đến. Sợ một sai lầm nhỏ sẽ khiến bao nhiêu người trong hang phải chết oan. Sợ đến mức trái tim như bị bóp nghẹt từng nhịp. Nhưng một đứa trẻ thì nào đâu hay biết gì về mối nguy ấy, sau hàng giờ ẩn náu, cơn đói, cơn khát ập tới, đứa bé bắt đầu cựa quậy cùng với đó là những tiếng nấc khe khẽ và rồi là những tiếng khóc ngày một lớn. Nó như một chiếc cọc nhọn đóng chặt mọi người xung quanh vào sự hoang mang sợ hãi, cảm giác ấy chẳng khác nào hàng ngàn lưỡi dao bén cứa vào trái tim đang treo lơ lửng của mọi người. Mỗi một tiếng khóc vang lên là một lần mẹ thấy mình bất lực giữa vòng xoáy chiến tranh. Đứa bé còn quá nhỏ, nó còn chẳng biết chiến tranh là gì, làm sao thấu được những hiểm nguy đang trực chờ bên trong chúng. Bàn tay mẹ vừa ẵm con vừa run run lo sợ, nỗi giằng xé đè nặng lên đôi vai gầy. Mẹ nhìn đứa con thơ được ôm trọn trong lòng, rồi nhìn khuôn mặt sợ hãi của cả trăm con người. Cuối cùng…. mẹ chọn bảo vệ tất cả bằng cách đánh đổi chính máu thịt của mình.
Mẹ đặt con xuống lớp đất mềm phía sau hầm trú. Đôi bàn tay gầy cố ghìm lại tiếng nức nở. Mỗi nắm đất được vun lên đều nặng hơn cả một kiếp người. Gió thổi mà như cắt vào da thịt. Mẹ không dám nhìn lâu, vì chỉ cần nhìn thêm một nhịp thôi, bà sẽ không có đủ can đảm. Khi nắm đất cuối cùng khẽ nơi xuống, hồn mẹ như mất đi một nửa, mẹ khuỵ xuống, ôm lấy mặt. Nhưng không được phép ngã gục, mẹ phải trốn đi, phải sống để giữ bí mật ấy chôn sâu trong lòng. Và để giặc không nghi ngờ, mẹ len lỏi theo lối mòn ra cánh đồng, tiếp tục đấu tranh với nỗi đau mà bà mang theo suốt phần đời còn lại.
“Mẹ phải chôn sống con để cả làng thoát chết.”


