Câu chuyện 387: Võ Thị Sáu Biểu - tượng bất tử của lòng yêu nước
Trường THPT Nguyễn Siêu
Học sinh: Lê Thanh Vân
Lớp: 11K
Võ Thị Sáu
Biểu tượng bất tử của lòng yêu nước
Tại phiên tòa xét xử người con gái Đất Đỏ mặc dù không nhận tội nhưng chánh án vẫn buộc chị phạm tội tham dự vào vụ “giết hại các nhà chức trách” tổng Tòng- người từng bị chị ném lựu đạn giết hụt- xác nhận. Chị đã đấu lý với quan tòa:
- Quan tòa ông có thể kết tội những người Pháp Đờ Gôn chống phát xít Đức chiếm đóng nước Pháp không?
- Tôi không có tội tôi yêu nước mình chống bọn thực dân Pháp xâm lược không phải là một tội.
Tên quan tòa rung chuông ngắt lời chị và tuyên án “Tử hình tịch thu toàn bộ tài sản. Chị thét vào mặt tên chánh án thực dân:
- Tao có mấy thùng rác ở khám Chí Hòa tụi bay vô mà tịch thu!
Tốp hiến binh xông vào còng tay chị lôi đi. Tiếng chị còn văng vẳng lại. Vào thời điểm xử án chị chưa tròn 18 tuổi. Vì vậy các luật sư bảo vệ cho chị căn cứ vào điểm này để tranh biện nhằm đưa chị thoát khỏi án tử hình. Mặc dù vậy toà án binh Pháp vẫn tuyên án tử hình. Bản án này đã gây chấn động dư luận gây ra sự phản đối mạnh mẽ cả tại Việt Nam và ngay tại nước Pháp. Chính vì vậy chính quyền quân sự Pháp không thể công khai thi hành bản án. Chị tiếp tục bị giam cầm tại khám Chí Hòa cho đến ngày 21 tháng 1 năm 1952. Lúc này chị còn 5 ngày nữa là đến Tết Nhâm Thìn, chị và 40 tù chính trị khác của ta bị chính quyền quân sự Pháp chuyển ra Côn Đảo để bí mật thi hành án tử hình khi chị đã đủ 18 tuổi. Vào buổi đêm phía sau cửa phòng giam tại xà lim Sở Cò Côn Đảo chị Sáu với khuôn mặt lạnh lùng ung dung đã gửi lòng mình với đất nước và nhân dân bằng những bài ca cách mạng. “Lên đàng”, “Tiến Quân ca”, “Cùng nhau đi hùng binh”, “Tiểu đoàn 307”. Những giây phút cuối cùng của cuộc đời, con người chị- tâm hồn và thể xác đã dành trọn vẹn cho đất nước cho tổ quốc Việt Nam. Tháng Giêng năm 1952 để tỏ rõ dã tâm thúc đẩy Chiến Tranh và cũng để trả thù cho những trận đánh thua đau. Thực dân Pháp đã xử bắn hàng loạt các chiến sĩ cách mạng tại Côn Đảo. Chúng xử bắn hai đợt 14 người đến đợt thứ 3 vào ngày 23 tháng 1 năm 1952 chúng tiếp tục xử bắn 2 người trong đó có chị Võ Thị Sáu. Từ 4 giờ sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 tên giám thị trưởng và tên chủ Sở Cò áp giải chị đến văn phòng giám thị trưởng. Sau khi tên chánh án làm thủ tục thi hành án xong thì viên cố đạo lên tiếng:
- Bây giờ cha sẽ rửa tội cho con…
Chị gạt phắt lời cha cố:
- Tôi không có tội chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới là kẻ có tội..!
Viên Cố đạo kiên nhẫn thuyết phục:
- Trước khi chết con có điều gì ân hận không?
Chị trả lời:
- Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước và bọn tay sai bán nước..!
Hàng ngàn trái tim người tù chính trị từ Banh I, Banh II, Banh III trại giam đã thổn thức xuất đơn khi nghe tiếng chân đao phủ giải chị Sáu đến nơi hành hình. Tất cả đứng dậy hát bài “Chiến sỹ ca”. Đó là lời bài hát mà thời ấy người tù chính trị dành để tiễn đưa những người đồng độ ra pháp trường. Khi nhóm đao phủ bảo chị quỳ xuống chị đã quát lại:
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
-Tao chỉ biết đứng không biết quỳ!
Ra đến pháp trường chúng trói chị vào 1 gốc bàng tên Chánh án hỏi chị “Còn yêu cầu gì trước khi chết?”. Chị nói:
- Không bịt mắt tôi hãy để cho tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng.
Tên chánh án từ chối với lý do là luật pháp đã quy định khi thi hành án tử hình. Chị Sáu hỏi vặn lại hắn:
- Vậy ông không nhìn nhận rằng bản án tử hình áp dụng cho một người phụ nữ chưa đủ tuổi thành niên là một ngoại lệ của luật pháp nước Pháp sao?
Tên Chánh án lúng túng cuối cùng nói:
- Tất nhiên là có ngoại lệ song về sợ điều đó sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của cô.
- Không sao! Tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người.
Chị Sáu dõng dạc nói và bắt đầu cất cao tiếng hát. Chị hát bài Tiến Quân Ca. Giọng hát của người con gái Đất Đỏ thiết tha bay bổng say sưa át cả tiếng tên chánh án đọc lệnh thi hành án tử hình. Khúc hát vừa dứt, tên chỉ huy ra lệnh cho bọn lính chuẩn bị nổ súng thì chị nhìn thẳng vào 7 tên đao phủ cách chị 10 thước và thét lớn:
- Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ chủ tịch muôn năm!
Và những tiếng súng chuệch choạc nổ có những tên đã nhắm mắt bóp cò. Chỉ có hai viên đạn trúng vào vai và sườn làm máu tuôn đỏ vạt áo. Chị vẫn tiếp tục hát bài Tiến Quân Ca hiên ngang đứng đó cặp mắt chị nhìn vào chúng một cách ngạo nghễ. Tên chúa đảo Jarty hốt hoảng hét lớn:
- Tại sao nó không chết? Tại sao bắn không trúng? Đồ ăn hại. Còn gì là thể thống của nước Pháp. Hãy bắn tiếp, bắn tiếp!
Nhưng không tên nào chịu bắn sợ hãi dựng súng đứng nhìn về hướng khác. Tên đội trưởng Lê Dương không tổ chức bắn hoạt thứ hai, hắn rút súng ngắn lầm lũi bước lại dí vào mang tai chị bóp cò 3 phát rồi bỏ chạy. Có lẽ cặp mắt trong trẻo của người thiếu có một ma lực khiến bọn chúng run rẩy. Vẫn công việc hành hình như bao tù giam chính trị khác dường như đứng trước thiếu nữ nhỏ tuổi gan góc này một lòng một dạ bất diệt với tổ quốc nó giống như một tấm gương cho những kẻ xả súng soi mình. Chúng thấy mình trong gương chỉ là những viên tay sai không hơn không kém cho thực dân Pháp làm công việc hành hình những người đang cùng chảy dòng máu Việt với mình. Tất cả bọn lính đều trùng tay súng hoảng hồn trước sự cảm hóa của người nữ chiến sĩ can trường này.



