Bài viết

Câu chuyện 391

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Thảo My1 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI PHỎNG VẤN CỰU CHIẾN BINH - KÝ ỨC THỜI CHIẾN TẠI ĐÔ LƯƠNG

Họ và tên học sinh: Võ Thị Tài Lộc

Lớp: 11T1

Trường: THPT Đô Lương 1

Địa phương: Xã Đô Lương, Huyện Đô Lương, Nghệ An

________________________________________

1. Thông tin người được phỏng vấn

• Họ và tên: Hồ Văn Bình

• Năm sinh: 1949

• Quê quán: Xã Đô Lương, Huyện Đô Lương, Nghệ An

• Tham gia chiến trường: Miền Nam (1968 - 1975)

• Đơn vị: Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 270, Sư đoàn 320A, Quân đoàn 2

• Chức danh cuối cùng khi xuất ngũ: Trung sĩ

________________________________________

2. Nội dung cuộc trò chuyện

Học sinh: Cháu chào bác ạ! Cháu là Võ Thị Tài Lộc, học sinh trường THPT Đô Lương 1. Hôm nay cháu rất vinh dự được bác dành thời gian chia sẻ về những năm tháng chiến đấu oanh liệt của mình. Bác có thể kể lại kỷ niệm ngày bác lên đường nhập ngũ không ạ?

Cựu chiến binh: Chào cháu. Bác Hồ Văn Bình, năm nay bác 77 tuổi rồi, quê ở ngay Đô Lương này. Năm 1968, khi ấy đất nước đang trong giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Bác nhớ như in ngày bác cùng mấy chục thanh niên trong xã lên đường nhập ngũ. Ai nấy đều hừng hực khí thế, mang theo quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Dù xa quê hương, xa gia đình, nhưng trong lòng ai cũng tràn đầy niềm tự hào dân tộc. Bác được biên chế về Trung đoàn 270, Sư đoàn 320A, rồi hành quân vào chiến trường Miền Nam.

Học sinh: Bác đã tham gia những chiến dịch nào và điều gì khiến bác nhớ nhất về những ngày tháng chiến đấu ấy ạ?

Cựu chiến binh: Bác đã tham gia nhiều chiến dịch lớn nhỏ trên chiến trường Miền Nam, trong đó có Chiến dịch Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972, Chiến dịch giải phóng Quảng Trị. Nhớ nhất có lẽ là những ngày tháng chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị. Bom đạn rơi như mưa, khói lửa mịt mù. Có những trận đánh ác liệt kéo dài nhiều ngày đêm. Sự hy sinh, mất mát là điều không thể tránh khỏi. Nhưng điều bác nhớ nhất, và cũng là điều giúp bác có thể vượt qua tất cả, chính là tình đồng đội. Chúng tôi coi nhau như anh em ruột thịt, cùng ăn, cùng ở, cùng chiến đấu, cùng chia sẻ những khó khăn, gian khổ. Khi một người bị thương, những người còn lại sẵn sàng lao vào nguy hiểm để cứu chữa.

Học sinh: Bác có thể chia sẻ một kỷ niệm đặc biệt về tình đồng đội đã in sâu trong tâm trí bác không ạ?

Cựu chiến binh: Có một lần, đơn vị bác bị phục kích. Tình thế rất nguy hiểm, nhiều đồng đội bị thương. Lúc đó, một người bạn thân của bác, tên là Hùng, quê ở Hà Nam, bị thương nặng ở chân. Bác đã không ngần ngại băng qua làn đạn để dìu bạn vào nơi an toàn. Trên đường di chuyển, chúng bác còn chia nhau những ngụm nước cuối cùng. Dù sau đó Hùng đã hy sinh, nhưng hình ảnh bạn ấy lúc bị thương, vẫn cố gắng động viên bác, vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí bác. Tình bạn, tình đồng đội đó là vô giá.

Học sinh: Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương Đô Lương, cuộc sống của bác đã thay đổi như thế nào ạ?

Cựu chiến binh: Sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, năm 1975, bác trở về quê nhà Đô Lương. Trở về với gia đình, với mảnh đất quê hương, cảm giác thật sự khó tả. Bác tham gia công tác tại địa phương, rồi làm ruộng vườn. Cuộc sống tuy không còn cảnh bom đạn, nhưng những ký ức về chiến trường, về những người đồng đội đã khuất, về sự hy sinh to lớn của dân tộc vẫn luôn hiện hữu trong suy nghĩ của bác. Bác luôn căn dặn con cháu phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh đó.

Học sinh: Bác có lời nhắn nhủ nào gửi đến thế hệ trẻ Đô Lương chúng cháu, những người đang sống trong thời bình không ạ?

Cựu chiến binh: Các cháu là thế hệ may mắn được hưởng nền hòa bình, độc lập mà cha ông đã đổ bao xương máu mới có được. Hãy luôn ghi nhớ công ơn của các anh hùng liệt sĩ, của những người đi trước. Hãy ra sức học tập, rèn luyện, cống hiến cho quê hương, đất nước. Đừng bao giờ quên lịch sử, đừng bao giờ quên những gì đã xảy ra. Hãy sống có trách nhiệm, có ý thức để bảo vệ và xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu mạnh.

________________________________________

3. Cảm nghĩ của học sinh

Qua cuộc trò chuyện với bác Hồ Văn Bình, em càng thêm hiểu và cảm phục sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh. Những câu chuyện về tình đồng đội, về ý chí chiến đấu kiên cường đã cho em thấy rõ hơn giá trị của hòa bình. Em xin hứa sẽ cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh to lớn đó.

________________________________________

Bài phỏng vấn này làm nổi bật tinh thần chiến đấu quả cảm và tình đồng đội thiêng liêng của người lính quê Đô Lương.

Để hiểu sâu hơn về giai đoạn lịch sử này, bạn có thể tìm đọc các tài liệu về Chiến dịch Quảng Trị năm 1972 hoặc tham khảo thêm các câu chuyện từ những cựu chiến binh đã từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Miền Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện 391 | Câu chuyện thời hoa lửa