Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện 393:NỮ TƯỚNG NGUYỄN THỊ ĐỊNH

Năm 1959, trước thời khắc lịch sử Đồng Khởi, không khí ở căn chòi lá ven sông Hàm Luông (Bến Tre) đặc quánh mùi sương đêm và căng thẳng. Nguyễn Thị Định (tức Cô Ba), gầy guộc nhưng ánh mắt rực lửa, đang ngồi đối diện với những cán bộ cốt cán. Mệnh lệnh đã từ Trung ương gửi về: Đồng Khởi phải bùng nổ!

Hưng Yên07/12/2025Phạm Thị Thanh Hoa (Xã Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện 393:NỮ TƯỚNG NGUYỄN THỊ ĐỊNH

Trường THPT: Nguyễn siêu

Tên: Lê Thị Thanh Hoa

Lớp: 11k

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NỮ TƯỚNG NGUYỄN THỊ ĐỊNH

Năm 1959, trước thời khắc lịch sử Đồng Khởi, không khí ở căn chòi lá ven sông Hàm Luông (Bến Tre) đặc quánh mùi sương đêm và căng thẳng. Nguyễn Thị Định (tức Cô Ba), gầy guộc nhưng ánh mắt rực lửa, đang ngồi đối diện với những cán bộ cốt cán. Mệnh lệnh đã từ Trung ương gửi về: Đồng Khởi phải bùng nổ!

Nhiều người e dè, giọng nói của họ chất chứa sự lo lắng:

"Cô Ba, vũ khí ta quá ít, chỉ có tầm vông vót nhọn. Địch có súng Mỹ, có cả máy bay. Nếu làm liều, có lẽ ta sẽ mất hết lực lượng."

Cô Ba Định ngồi thẳng lưng, chiếc khăn rằn trên cổ như một dải lụa thề ước. Khuôn mặt bà không hề có nét dao động, chỉ có sự kiên định của người đã trải qua muôn vàn sinh tử.

"Các chú có quên không? Vũ khí mạnh nhất của chúng ta không phải là súng đạn, mà là lòng căm thù và lòng dân."

Bà dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, lời nói từng chữ từng chữ găm vào tâm can:

"Ta đã nếm đủ tủi nhục rồi. Không thể ngồi nhìn đồng bào bị đàn áp, bị dồn vào 'khu trù mật' mà không làm gì. Nếu ta không bóp cò, ngọn lửa này sẽ tắt! Chúng ta phải đánh! Đánh bằng trí, đánh bằng lực, và đánh bằng cả trái tim người mẹ!"

Sáng ngày 17 tháng 1 năm 1960, Đồng Khởi bùng nổ. Tại đồn Định Thủy, tình thế cực kỳ gay cấn. Địch đã chuẩn bị sẵn sàng nổ súng vào đoàn người kéo đến.

Cô Ba Định đứng giữa đoàn người, xung quanh bà là hàng trăm phụ nữ mặc áo bà ba, quấn khăn rằn, tay không vũ khí. Đó chính là "Đội quân Tóc Dài" do bà tổ chức.

Tên đồn trưởng địch hách dịch, gã dùng loa yêu cầu giải tán, dọa bắn:

"Đàn bà con gái các ngươi mà cũng dám chống lại chính quyền! Mau quay về lo chuyện bếp núc, nếu không tao sẽ cho các ngươi nếm mùi súng!"

Cô Ba Định không hề nao núng. Bà bước lên trước, giọng nói không quá lớn nhưng âm vang hào hùng, đanh thép xuyên thẳng vào tai địch:

"Ngươi dám nổ súng vào đàn bà, trẻ con hay sao?! Chúng tôi đến đây là đòi lại chồng, đòi lại con, đòi lại sự sống!"

"Các người bảo chúng tôi là Việt Cộng? Vậy Việt Cộng là gì? Việt Cộng chính là dân chúng tôi, là những người không chịu cúi đầu trước sự tàn ác của các người! Các người có bao nhiêu đạn để bắn hết cả đất nước này?!"

Khí thế của bà như một luồng điện xẹt ngang qua, khiến lính địch chùn tay.

Nhân lúc địch hoang mang vì không dám nổ súng vào phụ nữ, các chiến sĩ du kích được lệnh tiến hành bao vây, tấn công đồng loạt. Đồn Định Thủy bị hạ. Vũ khí về tay nhân dân.

Sự kiện Định Thủy thành công rực rỡ dưới sự chỉ huy của bà Định, làm chấn động cả miền Nam.

Một đêm nọ, khi vừa chiến đấu xong và đang chỉ đạo phân phát vũ khí tịch thu được, một đồng chí trẻ tuổi nhìn bà với ánh mắt ngưỡng mộ tột cùng:

"Cô Ba, cô đã làm nên điều kỳ diệu. Không có cô, không thể có Đồng Khởi hôm nay!"

Bà Định mỉm cười, nụ cười hiền hậu, khắc khổ nhưng đầy bao dung, tay bà siết chặt chiếc khăn rằn:

"Không phải một mình tôi, chú ơi. Đây là sức mạnh của cả ngàn người mẹ, ngàn người vợ, ngàn người con gái Nam Bộ. Thời hoa lửa này, mỗi người dân là một chiến tướng. Nhiệm vụ của chúng ta chưa hết. Phải giữ ngọn lửa này cháy mãi, cho đến khi không còn tiếng súng trên sông Hàm Luông, cho đến ngày thống nhất!"

Ánh mắt bà nhìn xa xăm về phía Bắc, nơi có Bác Hồ và Trung ương, nơi có lý tưởng rực cháy. Hình ảnh Nữ tướng Nguyễn Thị Định mãi mãi là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam: kiên cường, mưu trí, và là người mẹ vĩ đại đã dùng tình thương và sự dũng cảm để bảo vệ đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn