Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện 399:Lê Thị Riêng Ngọn đuốc kiên cường giữa địa ngục Côn Đảo

Những năm tháng chiến tranh, Côn Đảo là nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” – nơi thực dân giam cầm và tra tấn những người chiến sĩ yêu nước với những hình thức man rợ nhất. Thế nhưng, chính trong địa ngục ấy, biết bao con người đã tỏa sáng bằng ý chí bất khuất. Lê Thị Riêng, nữ chiến sĩ cách mạng kiên trung, là một trong những ngọn lửa ấy.

Hưng Yên07/12/2025Hoàng Thị Cẩm tú (xã Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện 399:Lê Thị Riêng Ngọn đuốc kiên cường giữa địa ngục Côn Đảo

Trường THPT Nguyễn Siêu

Học sinh: Hoàng Thị Cẩm Tú

Lớp: 11K

Lê Thị Riêng

Ngọn đuốc kiên cường giữa địa ngục Côn Đảo

Những năm tháng chiến tranh, Côn Đảo là nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” – nơi thực dân giam cầm và tra tấn những người chiến sĩ yêu nước với những hình thức man rợ nhất. Thế nhưng, chính trong địa ngục ấy, biết bao con người đã tỏa sáng bằng ý chí bất khuất. Lê Thị Riêng, nữ chiến sĩ cách mạng kiên trung, là một trong những ngọn lửa ấy.

Sinh năm 1925 tại Cà Mau, Lê Thị Riêng sớm tham gia các phong trào đấu tranh chống Pháp. Dù tuổi còn trẻ nhưng chị nổi tiếng gan dạ, mưu trí và luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở những nơi gian nguy nhất. Năm 1952, trong một trận càn lớn, chị bị địch bắt. Không thể khuất phục được ý chí sắt đá của chị, chúng đưa chị ra Côn Đảo – nơi chúng tin rằng mọi tinh thần đều sẽ bị bóp nát.

Ngay từ khi đặt chân lên đảo, chị Riêng đã phải đối mặt với những trận đòn tra tấn tàn bạo, từ cùm kẹp, phơi nắng đến bỏ đói nhiều ngày liền. Nhưng giữa những đêm lạnh buốt trong xà lim tối tăm, chị vẫn thì thầm hát “Tiến Quân Ca” hay “Lên Đàng”, giữ vững tinh thần cho những người tù khác. Tiếng hát của chị nhỏ thôi, nhưng giữa những bức tường rêu mốc, nó vang lên như ánh sáng soi rọi trái tim bao người.

Một lần, tên chúa đảo Jarty ra lệnh ép tù nhân phải làm “bản thú tội” và nhận mình là phiến loạn. Lê Thị Riêng đứng dậy trước hàng trăm tù nhân và dõng dạc nói:

– Chúng tôi chỉ có một tội: tội yêu nước. Ai không yêu nước mới là kẻ có tội!

Câu nói ấy khiến đám lính đứng lặng. Jarty nổi điên, ra lệnh biệt giam chị nhiều tháng liền. Nhưng càng giam, ý chí của chị càng rực cháy hơn.

Năm 1956, nổ ra cuộc đấu tranh đòi cải thiện chế độ giam cầm. Dù sức khỏe suy kiệt vì tra tấn, chị Riêng vẫn là người đầu tiên đứng ra lãnh đạo trại nữ tù. Chị tuyệt thực, hô khẩu hiệu, viết truyền đơn bằng than củi, tổ chức chị em đoàn kết, giữ vững tinh thần. Cuộc đấu tranh ấy làm chấn động toàn đảo, buộc nhà tù phải xuống nước nhượng bộ.

Trong mắt chị em tù chính trị, chị Riêng không chỉ là một người chiến sĩ: chị là ngọn lửa thắp sáng lòng tin, là điểm tựa tinh thần vững chắc giữa địa ngục tối tăm.

Đến năm 1961, khi cuộc vận động hòa bình bị đàn áp, chị Riêng bị đưa về Sài Gòn và bị xử tử bí mật. Trước pháp trường, tên cố đạo hỏi chị:

– Con có muốn sám hối không?

Chị nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt rực sáng:

– Tôi không có tội. Tôi chỉ tiếc là chưa chiến đấu được nhiều hơn cho đất nước.

Đó là những lời cuối cùng của người nữ chiến sĩ 36 tuổi. Chị ngã xuống, nhưng tên tuổi chị sống mãi trong niềm tự hào của dân tộc.

Ngày nay, khi đến Côn Đảo, nhiều người dừng lại thật lâu trước ngôi mộ đơn sơ mang tên Lê Thị Riêng. Không có bia đá cầu kỳ, chỉ có gió biển và cỏ xanh phủ kín, nhưng người ta vẫn cúi đầu, bởi nơi đó nằm lại một trong những bông hoa kiên trung nhất của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn