Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN 4: CUỘC HÀNH QUÂN KHÔNG DẤU CHÂN

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 4: CUỘC HÀNH QUÂN KHÔNG DẤU CHÂN

Sau đêm giao lưu văn nghệ ấm áp nghĩa tình, đơn vị của Hoàng Xuân Thảo lại nhanh chóng trở về nhịp sống căng thẳng của chiến trường. Lệnh hành quân được truyền xuống vào lúc gần sáng. Không còi, không khẩu lệnh lớn tiếng, chỉ có những ám hiệu ngắn gọn. Tất cả hiểu rằng đây là một cuộc hành quân đặc biệt – tuyệt đối bí mật, không để lại dấu vết.

Trời còn tối mịt khi cả đơn vị rời bản. Sương núi phủ dày, hơi lạnh ngấm vào da thịt. Hoàng Xuân Thảo khoác balô, khẩu súng nặng trĩu trên vai. Anh bước đi thận trọng theo người đi trước, đặt chân đúng vào vết chân đã in sẵn để tránh lộ dấu. Mỗi người cách nhau một khoảng vừa đủ, im lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở khẽ hòa vào tiếng gió rừng.

Con đường hành quân xuyên qua những cánh rừng rậm rạp, dốc nối dốc, suối tiếp suối. Có đoạn phải bám vào rễ cây mà leo lên, có đoạn phải lội qua dòng nước lạnh buốt đến tê người. Giày vải sũng nước, dép cao su trơn trượt, đôi chân của Thảo phồng rộp từ những chặng trước lại bị xát thêm. Mỗi bước đi là một cơn đau buốt nhói lên, nhưng anh cắn răng chịu đựng, không dám lên tiếng.

Ban ngày, đơn vị dừng lại ém quân trong rừng sâu. Mỗi người tìm một gốc cây, phủ lá lên người để ngụy trang. Không được nhóm lửa, không được nói chuyện. Thảo nằm im, nghe rõ từng nhịp tim mình đập trong lồng ngực. Cái đói cồn cào, cái mệt dâng lên, nhưng anh vẫn cố giữ tỉnh táo, bởi chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị gặp nguy hiểm.

Đêm xuống, họ lại tiếp tục đi. Có những lúc mưa rừng bất chợt đổ xuống, đường trơn như đổ mỡ. Một đồng đội trượt chân ngã, Thảo kịp thời đỡ lấy, kéo bạn đứng dậy rồi lại lặng lẽ bước tiếp. Không một lời trách móc, không một tiếng than. Trong hành quân, sự im lặng trở thành mệnh lệnh, còn tinh thần đồng đội là điểm tựa duy nhất.

Đến chặng nghỉ ngắn, Thảo tháo giày, nhìn đôi bàn chân sưng phồng, rớm máu. Anh lặng lẽ băng lại bằng mảnh vải xé từ áo lót. Nước mắt ứa ra vì đau, nhưng anh nhanh chóng lau đi. Anh nghĩ đến những người dân quân đã che chở mình, nghĩ đến người con gái nơi quê nhà đang chờ đợi, và tự nhủ: mình không được phép gục ngã.

Cuộc hành quân kéo dài nhiều ngày, tưởng như không có hồi kết. Nhưng cuối cùng, đơn vị cũng đến được vị trí tập kết an toàn. Khi người chỉ huy ra hiệu dừng lại, Hoàng Xuân Thảo ngồi phịch xuống đất, thở dốc. Mệt mỏi là thế, nhưng trong lòng anh dâng lên một cảm giác khó tả – cảm giác đã vượt qua chính mình.

Cuộc hành quân không dấu chân ấy đã để lại dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời lính của Hoàng Xuân Thảo. Nó dạy anh hiểu rằng, chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những trận đánh ác liệt, mà còn bởi những bước chân âm thầm, lặng lẽ vượt qua gian khổ. Và trong những bước chân ấy, ý chí người lính được tôi luyện từng ngày, từng đêm, giữa đại ngàn thăm thẳm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn