CÂU CHUYỆN 4: LÁ THƯ CHƯA GỬI
Trong túi áo ngực của Tuấn – người lính trinh sát – luôn có một lá thư chưa gửi. Anh viết nó trong một đêm mưa, ánh đèn dầu leo lét trong hầm. “Em à, khi nào hòa bình, anh sẽ về trồng lại vườn chè sau nhà…” – lá thư dừng lại ở đó, vì hôm sau anh lên đường làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ ấy rất nguy hiểm: đột nhập căn cứ địch để nắm tình hình. Tuấn đi mà không hẹn ngày về. Đồng đội chỉ nghe một tiếng nổ xa, rồi im lặng. Khi tìm thấy anh, lá thư vẫn còn khô ráo trong túi áo. Đồng đội mang lá thư ấy về t
Trong túi áo ngực của Tuấn – người lính trinh sát – luôn có một lá thư chưa gửi. Anh viết nó trong một đêm mưa, ánh đèn dầu leo lét trong hầm. “Em à, khi nào hòa bình, anh sẽ về trồng lại vườn chè sau nhà…” – lá thư dừng lại ở đó, vì hôm sau anh lên đường làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ ấy rất nguy hiểm: đột nhập căn cứ địch để nắm tình hình. Tuấn đi mà không hẹn ngày về. Đồng đội chỉ nghe một tiếng nổ xa, rồi im lặng. Khi tìm thấy anh, lá thư vẫn còn khô ráo trong túi áo. Đồng đội mang lá thư ấy về t


